Cựu chiến binh

TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG: ĐẬP TAN CĂN CỨ ĐỒNG DÙ, BẮT SỐNG CHUẨN TƯỚNG LÝ TÒNG BÁ (1)

Quảng Trị03/05/2026Đoàn xã Triệu Phong (Đoàn xã Triệu Phong)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG: ĐẬP TAN CĂN CỨ ĐỒNG DÙ, BẮT SỐNG CHUẨN TƯỚNG LÝ TÒNG BÁ

***

Suốt ngày 28/4, chúng tôi tập trung chuẩn bị lần cuối. Mỗi người lính viết tên, đơn vị và quê quán của mình, cùng địa chỉ “khi cần nhắn tin cho ai?” vào một tờ giấy rồi cho vào túi nilon cất nơi túi áo ngực. Cấp trên phổ biến, do tính chất đặc biệt của trận đánh này, ai hy sinh hay bị thương cứ nằm lại, sẽ có du kích địa phương giải quyết, còn đơn vị cứ tiến.

Chúng tôi được phổ biến toàn Sư đoàn 320A sẽ đánh căn cứ Đồng Dù, sào huyệt của Sư đoàn 25 VNCH, nơi từng là hậu cứ của “Tia chớp nhiệt đới” Mỹ. Nghe nói diện tích tới bảy, tám cây số vuông, rộng hơn cả đảo Cồn Cỏ ngoài Vĩnh Linh, nhưng với lính tráng như chúng tôi, những con số ấy vẫn mơ hồ. Trên nền đất đầu thôn, tiểu đoàn trưởng vạch một sơ đồ chỉ hướng Tây Nam, nơi tiểu đoàn K18 của chúng tôi sẽ mở cửa đột phá.

Đêm trước giờ nổ súng, chúng tôi đào công sự. Hàng trăm con người lặng lẽ xúc đất, mà phía địch vẫn không hay biết. Đào xong, trời còn rất sớm. Không ngủ được, tôi nằm ngửa nhìn trời, thấy lòng bình yên lạ thường. Phía xa, thấp thoáng một ngôi nhà thờ có cây thập tự, chắc là một xóm đạo cách chưa đầy cây số. Gần dân như vậy, nên sư đoàn mới chọn hướng này. Nghĩ vậy rồi thôi, chẳng ai nói ra. Chiến tranh là thế, có những điều không cần nói vẫn hiểu.

Trời hửng sáng. Ánh đèn pha của địch nhạt dần. Trên chòi canh, một tên lính đổi gác. 5 giờ 30 phút. Tiếng pháo mở màn xé toạc không gian.

Đạn DK gầm rít trên đầu, nổ sập vào hàng rào. Mìn định hướng của công binh phát nổ, cả khu cửa mở bừng sáng. Một quả DK bắn trúng đèn pha, ánh sáng tắt phụt. Quả thứ hai xé tung chòi gác. Tên lính đang tụt xuống buông tay rơi thẳng. Rồi pháo cối, H12, đủ loại hỏa lực dội xuống như bão. Đứng nhô lên quan sát, tôi có cảm giác như đang xem một thước phim sống, chỉ tiếc không có ai ghi lại.

Nhưng phút hừng hực ấy qua nhanh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn