TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG TRƯỚC GIỜ SỰ THẬT
TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG TRƯỚC GIỜ SỰ THẬT
Nhân chứng kể lại: Bác Bùi Quang Thận (Cựu Đại đội trưởng Đại đội 4, Lữ đoàn Xe tăng 203)
"Nhiều người biết đến tôi với tư cách là người cắm lá cờ giải phóng lên nóc Dinh Độc Lập trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975. Nhưng để có được khoảnh khắc huy hoàng ấy, chúng tôi đã phải trải qua những giờ phút chiến đấu nghẹt thở và mất mát ngay trước cửa ngõ Sài Gòn, ngay vào cái ngày mà hòa bình đã cận kề.
Rạng sáng ngày 30 tháng 4, mũi tiến công của Lữ đoàn 203 đánh chiếm cầu Xa Lộ (nay là cầu Sài Gòn). Địch phản kháng điên cuồng, dùng pháo hạng nặng và xe tăng chốt chặn ở bờ bên kia hòng làm chậm bước tiến của quân ta. Chiếc xe tăng mang số hiệu 843 của tôi dẫn đầu đội hình, vừa chạy vừa nã pháo áp đảo trận địa địch. Tiếng xích sắt gầm vang hòa cùng tiếng nổ của đạn chống tăng tạo nên một không khí vô cùng căng thẳng.
Chỉ cách Dinh Độc Lập vài cây số, chiếc xe tăng số hiệu 390 của đồng chí Vũ Đăng Toàn bám sát ngay sau. Giữa trận chiến ấy, xe tăng của đồng chí thận bị trúng đạn pháo, pháo thủ hy sinh ngay trong khoang xe. Nỗi đau mất đồng đội ngay trước thềm chiến thắng biến thành ngọn lửa căm thù. Chúng tôi nhấn ga, húc văng các chướng ngại vật, lao thẳng về hướng trung tâm thành phố.
Khi chiếc 843 áp sát cổng Dinh Độc Lập và bị kẹt lại, chiếc 390 đã húc tung cánh cổng sắt, mở đường cho chúng tôi tiến vào. Tôi cầm lá cờ, chạy bộ lên các tầng lầu. Giây phút lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió trưa Sài Gòn, tôi đã khóc. Tôi khóc vì đất nước đã hòa bình, và khóc cho những người đồng đội vừa ngã xuống chỉ vài giờ trước khoảnh khắc lịch sử này."



