Anh hùng Lực lượng vũ trang

Trận đánh cuối cùng và nụ cười gửi lại bình minh chiến thắng

Nghệ An09/08/2026Xã Mỏ Cày (Đoàn xã Mỏ Cày)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau chiến thắng Him Lam, Trần Can cùng đơn vị tiếp tục tham gia những trận đánh giằng co nghẹt thở trên các cứ điểm phía Đông, đặc biệt là đồi dốc mỏm D1. Đêm ngày 6 tháng 5 năm 1954, đơn vị của anh nhận lệnh cấp bách phải đánh chiếm và giữ vững điểm cao D1 để tạo bàn đạp cho đại quân tổng công kích vào tập đoàn cứ điểm chính của Pháp.

Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt dưới những trận mưa bom, bão đạn pháo của địch. Đại đội của anh bị tổn thất nặng nề, hầm hào bị cày nát, lực lượng chiến đấu giảm sút rõ rệt. Bản thân Trần Can cũng bị thương nặng, máu nhuộm đỏ một bên áo, nhưng anh kiên quyết từ chối lui về tuyến sau. Anh dồn các chiến sĩ còn lại thành một khối thống nhất, tự mình ôm súng trường và lựu đạn, di chuyển liên tục khắp các ngách hào để chỉ huy bắn chặn các đợt phản công điên cuồng của lính lê dương Pháp. Sự mưu trí và gan dạ của anh đã giúp đơn vị bám trụ kiên cường, đánh lui 4 đợt tiến công của địch, bảo vệ vững chắc trận địa.

Sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi tiếng súng trên đồi D1 vừa ngớt, bầu trời Điện Biên Phủ bắt đầu ló rạng những ánh bình minh của ngày chiến thắng lịch sử, cũng là lúc một loạt đạn pháo cuối cùng của địch dội trúng vị trí chỉ huy. Trần Can đã anh dũng hy sinh ngay trên bờ hào chiến đấu khi mới tròn 23 tuổi. Anh ngã xuống ngay trước thềm chiến thắng chỉ vài giờ đồng hồ, khi lá cờ quyết chiến quyết thắng sắp tung bay trên nóc hầm De Castries. Năm 1956, anh vinh dự được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, viết tên mình thành nốt nhạc kiên cường, bất tử trong khúc tráng ca Điện Biên.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trận đánh cuối cùng và nụ cười gửi lại bình minh chiến thắng | Câu chuyện thời hoa lửa