Cựu chiến binh

TRẬN ĐÁNH CUỐI NĂM ẤY

Thanh Hóa27/08/2026Phường Hàm Rồng (Phường Hàm Rồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác cựu chiến binh Hoàng Ngọc Doanh, sinh năm 1953, nhập ngũ năm 1972, xuất ngũ năm 1975, là một trong những người lính đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong quân ngũ, bác mang quân hàm Hạ sĩ, chiến sĩ, E245, F673, cùng đồng đội trải qua những tháng ngày chiến đấu đầy gian khổ và khốc liệt.

Nhắc lại những năm tháng ấy, bác Doanh thường nói rằng có những chuyện tưởng đã ngủ yên trong ký ức, nhưng chỉ cần nghe lại một âm thanh quen thuộc hay gặp một người đồng đội cũ, mọi ký ức lại ùa về như mới hôm qua.

Trong số đó, có một trận đánh mà bác nhớ mãi.

Hôm ấy, đơn vị đang làm nhiệm vụ thì nhận được lệnh sẵn sàng chiến đấu. Không khí trong đơn vị nhanh chóng trở nên khẩn trương. Những người lính kiểm tra lại súng đạn, củng cố công sự, chuẩn bị tư thế chiến đấu.

Bác Doanh khi ấy còn rất trẻ.

Tuổi đời chưa nhiều, kinh nghiệm chiến trường cũng chưa thể so với những người lính đi trước, nhưng trong lòng bác có một điều rất rõ ràng: đã là người lính thì khi có lệnh phải hoàn thành nhiệm vụ.

Trước giờ xuất trận, một người đồng đội ngồi bên cạnh nói nhỏ:

“Doanh, nếu lát nữa căng thẳng thì cứ bám sát anh em.”

Bác gật đầu:

“Vâng. Anh em mình cùng nhau.”

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng sau này trở thành một ký ức mà bác không thể nào quên.

Đêm xuống.

Cả khu vực chìm trong bóng tối.

Rồi bất ngờ, tiếng pháo từ xa vọng lại.

Ban đầu còn thưa thớt.

Sau đó mỗi lúc một gần.

ẦM!

Một tiếng nổ làm mặt đất rung chuyển.

Rồi những tiếng nổ liên tiếp nối nhau.

ẦM! ẦM! ẦM!

Đất đá bắn tung lên. Khói bụi phủ kín trận địa.

Bác Doanh lập tức cùng đồng đội vào vị trí.

Tiếng người gọi nhau vang lên giữa tiếng bom:

“Bám chắc công sự!”

“Kiểm tra súng!”

“Giữ vững vị trí!”

Trận đánh bắt đầu.

Bom đạn liên tục trút xuống khu vực đơn vị.

Có lúc tiếng nổ lớn đến mức bác chỉ nghe thấy tiếng ù trong tai.

Đất đá phủ đầy người.

Một chiến sĩ bên cạnh bị thương.

Hai người lập tức kéo đồng đội vào phía sau công sự, tìm cách băng bó.

Người bị thương vẫn cố nói:

“Đừng lo cho tôi, các cậu cứ chiến đấu.”

Nhưng đồng đội không bỏ anh lại.

Trong chiến tranh, giữa lúc sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất.

Bác Doanh cùng những người lính còn lại tiếp tục bám vị trí.

Một đợt pháo khác lại dội xuống.

Công sự rung chuyển.

Một phần đất phía trên bị sạt xuống.

Bác Doanh lấy tay gạt đất khỏi mặt, rồi quay sang nhìn đồng đội.

Mọi người vẫn còn đó.

Bác nói:

“Anh em cố lên! Không được rời vị trí!”

Không ai trả lời.

Chỉ có những cái gật đầu.

Nhưng bác hiểu.

Tất cả đều đã sẵn sàng.

Trận đánh kéo dài.

Có lúc hỏa lực dồn dập đến mức tưởng như cả mặt đất đang cháy.

Khói thuốc súng đặc quánh.

Mùi đất, mùi khói và mùi thuốc súng hòa vào nhau.

Những người lính vừa chiến đấu, vừa chăm sóc thương binh, vừa củng cố lại công sự.

Có một thời điểm, một người đồng đội bị mắc kẹt trong công sự bị sập.

Bác Doanh cùng hai chiến sĩ lập tức lao tới.

Không ai nghĩ đến nguy hiểm.

Từng người dùng tay bới đất.

Đào được một lớp lại có thêm đất đá đổ xuống.

“Cố lên! Sắp ra rồi!”

Một lúc sau, người chiến sĩ được kéo ra.

Anh thở gấp nhưng vẫn còn tỉnh.

Bác Doanh nắm lấy tay đồng đội:

“Không sao rồi.”

Người chiến sĩ nhìn bác, cố nở một nụ cười.

Giữa trận địa đầy khói lửa, nụ cười ấy khiến mọi người có thêm sức mạnh.

Trận đánh tiếp tục cho đến gần sáng.

Khi những tiếng súng cuối cùng dần thưa, mọi người mới có thời gian nhìn lại nhau.

Có người bị thương.

Có người kiệt sức.

Có người ngồi lặng bên công sự.

Nhưng cũng có những người đồng đội đã mãi mãi không trở về.

Bác Doanh đứng giữa trận địa, nhìn những dấu tích của trận đánh mà lòng nặng trĩu.

Lúc ấy, bác mới hiểu sâu sắc rằng chiến tranh không chỉ có tiếng súng và những khoảnh khắc hào hùng.

Chiến tranh còn có những khoảng lặng đau đớn sau tiếng súng.

Đó là khi người lính nhìn sang bên cạnh và nhận ra một người bạn đã không còn nữa.

Một chiến sĩ trẻ ngồi bên bác, giọng nghẹn lại:

“Anh Doanh, anh ấy hôm qua còn nói chuyện với mình…”

Bác không biết phải trả lời thế nào.

Chỉ đặt tay lên vai người đồng đội.

Hai người ngồi im.

Phía chân trời, ánh sáng bắt đầu xuất hiện.

Một ngày mới lại đến.

Nhưng với những người vừa trải qua trận đánh, đó là một ngày không thể nào quên.

Năm 1975, bác Hoàng Ngọc Doanh xuất ngũ, trở về với gia đình sau những năm tháng chiến đấu.

Tuổi trẻ của bác đã gửi lại một phần nơi chiến trường.

Những năm tháng ấy không chỉ để lại những ký ức về bom đạn mà còn để lại tình đồng đội sâu sắc.

Nhiều năm sau, mỗi khi gặp lại những người lính cũ, bác vẫn nhắc về những người đã nằm lại.

Bác thường nói:

“Ngày ấy chúng tôi còn trẻ, chỉ biết có nhiệm vụ thì làm, có đồng đội thì cùng nhau sống chết. Đến khi hòa bình rồi mới hiểu những năm tháng ấy đã quý giá đến nhường nào.”

Giờ đây, bác Doanh đã có tuổi. Những trận đánh năm xưa đã lùi xa hơn nửa thế kỷ.

Nhưng trong ký ức của bác, những người đồng đội năm nào vẫn luôn ở đó.

Họ vẫn là những chàng trai trẻ.

Vẫn mặc bộ quân phục bạc màu.

Vẫn ngồi bên nhau trước giờ xuất trận.

Vẫn chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô.

Và vẫn nói với nhau một câu rất giản dị:

“Anh em mình cùng nhau.”

Có lẽ đó chính là điều đẹp nhất mà chiến tranh để lại trong ký ức của người lính.

Không phải là bom đạn.

Không phải là những con số của một trận đánh.

Mà là tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm đã giúp những người lính trẻ vượt qua những giờ phút khốc liệt nhất và trở về với cuộc sống hòa bình.

Với bác cựu chiến binh Hoàng Ngọc Doanh, trận đánh năm ấy đã qua từ rất lâu, nhưng ký ức về những người đồng đội vẫn còn nguyên vẹn.

Chiến tranh có thể lùi xa theo năm tháng, nhưng những người đã cùng ta đi qua sinh tử thì không bao giờ rời khỏi ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn