TRẬN ĐÁNH ĐÁNG NHỚ CỦA ĐẠI ĐỘI 3 (1)
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có biết bao trận đánh đã đi vào lịch sử dân tộc như những bản hùng ca bất diệt. Đối với cán bộ, chiến sĩ Đại đội 3, trận đánh kéo dài nhiều ngày đêm tại một cứ điểm địch án ngữ trên tuyến đường chiến lược là ký ức không bao giờ phai mờ. Đó là trận chiến gian khổ nhất, ác liệt nhất nhưng cũng vẻ vang nhất của đơn vị. Mùa hè năm ấy, chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn quyết liệt. Địch tăng cường xây dựng hệ thống đồn bốt, căn cứ hỏa lực nhằm ngăn chặn các tuyến vận chuyển của ta. Một cứ điểm nằm trên ngọn đồi cao khống chế toàn bộ khu vực đã trở thành chướng ngại lớn đối với hoạt động của quân giải phóng. Bộ chỉ huy giao nhiệm vụ cho Đại đội 3 phối hợp với các đơn vị bạn tiêu diệt cứ điểm này. Đây là nhiệm vụ đặc biệt khó khăn bởi địch có hệ thống công sự kiên cố, nhiều lớp hàng rào thép gai, bãi mìn và hỏa lực mạnh. Chúng được pháo binh và không quân yểm trợ thường xuyên. Khi nhận nhiệm vụ, toàn đại đội tổ chức họp quán triệt quyết tâm chiến đấu. Đại đội trưởng Nguyễn Văn Hòa đứng trước đội hình đơn vị, giọng dứt khoát: – Đồng chí nào cũng hiểu đây là trận đánh khó khăn. Nhưng nếu tiêu diệt được cứ điểm này, tuyến hành lang chiến lược sẽ được mở rộng, tạo điều kiện cho các đơn vị chủ lực tiến công. Chúng ta quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Tiếng hô "Quyết thắng!" vang dội cả cánh rừng. Sau nhiều ngày trinh sát, đơn vị bí mật tiếp cận mục tiêu. Ban ngày, chiến sĩ ngụy trang dưới những tán cây rậm rạp. Ban đêm, từng tổ công binh mở đường qua bãi mìn. Mọi hoạt động đều được tiến hành hết sức thận trọng. Đêm đầu tiên nổ súng, bầu trời tối đen như mực. Đúng giờ quy định, pháo của ta đồng loạt bắn cấp tập vào cứ điểm địch. Mặt đất rung chuyển bởi những tiếng nổ liên hồi. Ngay sau loạt pháo mở màn, Đại đội 3 xung phong. Các chiến sĩ mang bộc phá lao lên phá hàng rào thép gai. Địch chống trả quyết liệt. Từ các lô cốt, súng máy bắn ra như vãi đạn. Những vệt lửa đỏ rực xé toang màn đêm. Chiến sĩ Trần Văn Bình ôm khối bộc phá nặng hàng chục ki-lô-gam lao thẳng tới lớp rào cuối cùng. Một tiếng nổ dữ dội vang lên, mở ra cửa mở cho toàn đơn vị tiến công. Nhưng Bình đã anh dũng hy sinh ngay trước mục tiêu. Sự hy sinh của đồng đội càng làm cho các chiến sĩ thêm quyết tâm. Từng tổ chiến đấu áp sát các công sự địch. Tiếng súng, tiếng lựu đạn, tiếng hò xung phong hòa lẫn vào nhau tạo nên khung cảnh vô cùng ác liệt. Gần sáng, Đại đội 3 làm chủ được một phần trận địa. Tuy nhiên, địch nhanh chóng gọi pháo binh và máy bay chi viện. Hàng chục quả bom trút xuống khu vực chiến đấu. Đất đá tung mù trời. Nhiều chiến sĩ bị thương nhưng không ai rời vị trí. Các y tá vừa băng bó vừa động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu. Ngày thứ hai của trận đánh còn khốc liệt hơn. Địch liên tục tổ chức phản kích nhằm giành lại khu vực đã mất. Hết đợt này đến đợt khác, chúng sử dụng xe bọc thép và bộ binh tấn công dữ dội. Trung đội trưởng Lê Minh Đức bị thương ở vai nhưng vẫn chỉ huy đơn vị chiến đấu. Anh bò dọc chiến hào động viên từng chiến sĩ: – Còn người còn trận địa! Lời nói ấy trở thành mệnh lệnh chiến đấu của toàn đơn vị. Suốt nhiều giờ liền, Đại đội 3 kiên cường bám trụ. Có những lúc địch chỉ còn cách chiến hào vài mét. Các chiến sĩ dùng lựu đạn, súng trường và cả cuốc xẻng để đánh trả. Đến chiều, địch huy động thêm máy bay ném bom. Cả khu đồi chìm trong khói lửa. Nhiều đoạn chiến hào bị san phẳng. Thông tin liên lạc nhiều lần bị gián đoạn. Tuy nhiên, bằng ý chí kiên cường, đơn vị vẫn giữ vững trận địa. Sang ngày thứ ba, lương thực và nước uống bắt đầu thiếu hụt. Nhiều chiến sĩ đã chiến đấu liên tục trong trạng thái kiệt sức. Nhưng không ai nghĩ đến việc rút lui. Ban đêm, một tổ vận tải vượt qua mưa bom bão đạn mang đạn dược và thuốc men vào trận địa. Hình ảnh những chiến sĩ gùi hàng trên lưng, lặng lẽ băng qua làn pháo địch khiến mọi người vô cùng xúc động. Rạng sáng ngày thứ tư, Bộ chỉ huy quyết định mở đợt tiến công cuối cùng. Sau loạt pháo chuẩn bị, toàn Đại đội 3 đồng loạt xung phong. Tiếng hô "Xung phong!" vang dậy. Các mũi tiến công nhanh chóng áp sát sở chỉ huy địch. Trận chiến diễn ra từng mét hào, từng căn hầm. Nhiều cuộc giằng co quyết liệt bằng lưỡi lê và báng súng đã diễn ra. Đúng 9 giờ sáng, lá cờ giải phóng được cắm trên nóc hầm chỉ huy địch. Cứ điểm bị tiêu diệt hoàn toàn. Nhìn lá cờ tung bay trong gió, nhiều chiến sĩ đã bật khóc. Đó là những giọt nước mắt của niềm vui chiến thắng xen lẫn nỗi nhớ thương những đồng đội đã ngã xuống. Trận đánh kéo dài suốt bốn ngày đêm liên tục. Đại đội 3 chịu nhiều tổn thất nhưng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Hàng trăm tên địch bị tiêu diệt và bắt sống, nhiều vũ khí bị thu giữ. Tuyến hành lang chiến lược được khai thông, tạo điều kiện cho các đơn vị chủ lực tiếp tục tiến công. Nhiều năm sau chiến tranh, những người lính năm xưa vẫn thường gặp lại nhau. Mỗi khi nhắc đến trận đánh ấy, họ đều nhớ về những đồng đội đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Trận đánh kéo dài bốn ngày đêm của Đại đội 3 không chỉ là một chiến công quân sự mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần đoàn kết và ý chí quyết chiến quyết thắng của người lính Việt Nam. Những người đã ngã xuống trong trận chiến ấy mãi mãi được đồng đội và nhân dân ghi nhớ. Chính sự hy sinh cao cả của họ đã góp phần làm nên thắng lợi vĩ đại của dân tộc, để đất nước hôm nay được hòa bình, thống nhất và phát triển.



