Trận đánh đầu tiên
Ông Hoàng Thái không nhớ ngày tháng bằng những con số.
Điều ông nhớ là cảm giác của những ngày đầu cuộc chiến.
Ông kể rất ngắn:
"Trong trận đầu..."
Chỉ ba tiếng ấy thôi cũng đủ mở ra cả một miền ký ức.
Đó là trận đánh đầu tiên.
Là thời khắc mà những người chiến sĩ đang làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phải trực tiếp đối mặt với chiến tranh.
Không ai biết trận đánh sẽ kéo dài bao lâu.
Không ai biết phía trước có bao nhiêu hiểm nguy.
Điều duy nhất họ biết là phải giữ vững vị trí được giao.
Theo lời kể của ông Hoàng Thái, Hoàng Sơn là một trong những người có mặt trong trận đánh ấy.
Ông là người có thể lực tốt, được đơn vị phân công mang khẩu trung liên và bảo vệ trận địa.
Đó là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng.
Bởi trong những giờ phút đầu tiên của cuộc chiến, mỗi vị trí đều có ý nghĩa quyết định.
Mỗi người lính đều là một mắt xích của đội hình chiến đấu.
Không ai có thể đứng ngoài.
Không ai được phép chùn bước.
Ông Hoàng Thái từng đi qua nhiều năm chiến tranh ở chiến trường miền Nam.
Ông hiểu rằng trận đánh đầu tiên luôn để lại dấu ấn sâu sắc nhất trong đời người lính.
Đó là lần đầu nghe tiếng súng của cuộc chiến mới.
Lần đầu chứng kiến đồng đội ngã xuống.
Và cũng là lần đầu cảm nhận rõ ràng ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Đối với Hoàng Sơn, trận đánh đầu tiên cũng là trận đánh cuối cùng.
Trong lúc thực hiện nhiệm vụ, ông bị thương ở chân.
Vết thương khiến ông không còn khả năng cơ động.
Ông ở lại nơi trận địa.
Sau đó, ông rơi vào tay quân đối phương.
Đó là ký ức mà ông Hoàng Thái luôn nhắc đến với sự nghẹn ngào.
Nhưng điều ông muốn lưu giữ không chỉ là nỗi đau.
Ông muốn lưu giữ hình ảnh của những người lính trong những giờ phút đầu tiên của cuộc chiến.
Họ không hề biết tên mình rồi sẽ được ghi vào lịch sử.
Họ cũng không biết ai sẽ trở về.
Tất cả đều bước vào trận đánh với một suy nghĩ rất giản dị.
Hoàn thành nhiệm vụ.
Bảo vệ đồng đội.
Giữ vững trận địa.
Đó là điều mà mỗi người lính đều mang theo khi tiếng súng vang lên.
Ngày nay, khi nhìn lại cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc, người ta thường nhắc đến những trận đánh lớn.
Nhưng với ông Hoàng Thái, ký ức sâu đậm nhất vẫn là trận đầu.
Bởi chính trong trận đánh ấy, ông chứng kiến sự quả cảm của những người chiến sĩ.
Cũng trong trận đánh ấy, quê hương Yên Thành mất đi những người con ưu tú, trong đó có Hoàng Sơn.
Thời gian đã đi qua gần nửa thế kỷ.
Những vết thương trên chiến trường đã được cây rừng che phủ.
Nhưng ký ức về trận đánh đầu tiên vẫn còn nguyên trong lòng người cựu chiến binh.
Đó không chỉ là ký ức của một trận chiến.
Đó là ký ức về tuổi trẻ.
Về trách nhiệm.
Về lòng dũng cảm của những người đã bình thản bước vào cuộc chiến khi Tổ quốc cần.
Và cũng từ trận đánh đầu tiên ấy, một người con của quê hương Yên Thành đã đi vào lịch sử bằng sự hy sinh cao cả của mình.
Câu chuyện ấy, qua lời kể của ông Hoàng Thái, nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình không bắt đầu từ những điều lớn lao.
Hòa bình bắt đầu từ sự kiên cường của những người lính đã đứng vững trong những giờ phút đầu tiên, khi tiếng súng chiến tranh vừa vang lên nơi biên cương Tổ quốc.


