TRẬN ĐÁNH ĐẦU TIÊN KHÔNG THỂ NÀO QUÊN
Trận đánh đầu đời để lại dấu ấn không thể phai mờ trong ký ức người lính trẻ, nơi Phạm Thanh Tịnh lần đầu trực diện với bom đạn, mất mát và sự khốc liệt của chiến tranh.
Nếu có một ký ức theo Phạm Thanh Tịnh suốt cuộc đời binh nghiệp, thì đó chính là trận đánh đầu tiên tại Buôn Ma Thuột. Không phải vì quy mô, mà vì nó là lần đầu ông đối diện trực tiếp với cái chết.
Khi xung phong, tim ông đập như muốn vỡ tung. Tai ù đi vì tiếng nổ. Trước mắt là khói, lửa, những thân người ngã xuống. Có khoảnh khắc ông không phân biệt được đâu là bạn, đâu là thù, chỉ biết bám theo tiếng hô xung phong của chỉ huy.
Một đồng đội đi ngay phía trước bỗng khựng lại rồi đổ gục. Máu thấm đỏ đất rừng. Tịnh đứng sững trong tích tắc, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng chiến tranh tàn khốc đến nhường nào. Nhưng rồi một tiếng hô vang lên kéo ông trở lại thực tại. Trận đánh không cho phép ai dừng lại để đau thương.
Khi trận đánh tạm lắng, Tịnh mới nhận ra tay mình run lên không kiểm soát. Không phải vì sợ, mà vì cơ thể vừa đi qua một giới hạn chưa từng biết tới. Đêm ấy, ông không ngủ. Hình ảnh đồng đội ngã xuống cứ ám ảnh mãi.
Trận đánh đầu tiên ấy đã lấy đi sự ngây thơ cuối cùng của tuổi mười tám, nhưng cũng tôi luyện nên bản lĩnh người lính. Từ đó, Phạm Thanh Tịnh hiểu rằng: chiến tranh không phải là hào quang, mà là hy sinh – và người lính phải đủ can đảm để đi tiếp sau mỗi mất mát.


