Trận đánh đồn Măng Rơi – ký ức đầu đời lính
Trận đánh đầu tiên trong đời quân ngũ tại đồn Măng Rơi – nơi người lính trẻ lần đầu đối diện trực diện với chiến tranh thực sự.
Mỗi người lính đều có một trận đánh đầu tiên. Với ông tôi, đó là đồn Măng Rơi trên đường 14 – nơi chiến tranh hiện ra không còn là khái niệm, mà là thực tế trần trụi.
Trước trận đánh, ông vẫn còn là một người lính trẻ, mang theo trong mình cả sự háo hức lẫn mơ hồ. Dù đã huấn luyện, đã nghe kể nhiều, nhưng chỉ khi đứng trước trận địa, ông mới hiểu rằng chiến tranh khác xa mọi hình dung.
Đồn Măng Rơi là cứ điểm phòng thủ kiên cố. Khi trận đánh bắt đầu, bom nổ, đạn bay, đất đá văng khắp nơi. Ông kể rằng, giây phút đầu tiên ấy, tim đập mạnh đến mức tưởng như không thở nổi.
Nhưng rất nhanh sau đó, bản năng chiến đấu lên tiếng. Người lính không còn thời gian để sợ. Chỉ có mệnh lệnh, đồng đội và mục tiêu phía trước.
Trận đánh kéo dài, giằng co. Mỗi mét đất tiến lên đều phải trả giá. Ông tận mắt chứng kiến đồng đội bị thương, có người ngã xuống ngay bên cạnh. Đó là khoảnh khắc mà một người lính trẻ buộc phải trưởng thành ngay lập tức.
Sau trận Măng Rơi, ông nói rằng mình không còn nhìn chiến tranh bằng ánh mắt ban đầu nữa. Ký ức ấy theo ông suốt đời, như dấu mốc đầu tiên – nơi tuổi trẻ của ông thực sự bước vào chiến tranh.


