Trận đánh dưới mưa đạn và vết sẹo người lính
Chiến trường không có chỗ cho sự sợ hãi, và đối với bác Nguyễn Tá Toán, mỗi trận đánh đều là một cuộc đấu trí, đấu lực nghẹt thở. Bác kể cho chúng tôi nghe về trận đánh cao điểm gian khổ năm ấy, khi đại đội của bác phải hứng chịu những trận pháo kích dồn dập của kẻ thù. Khói đạn mù mịt, đất đá văng tung tóe, tiếng nổ rền trời làm rung chuyển cả vùng rừng núi. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bác Toán cùng các đồng đội vẫn kiên cường bám trụ tại thắt lưng địch, phản công quyết liệt để giữ vững vị trí chiến lược. Một mảnh đạn pháo bất ngờ găm vào vai trái của bác, máu ra đầm đìa làm đỏ thẫm chiếc áo màu xanh ngụy trang. Thế nhưng, quên đi cơn đau thể xác, bác vẫn tiếp tục giương súng bắn trả kẻ thù, hỗ trợ đồng đội đẩy lùi nhiều đợt tấn công của địch cho đến khi ngất đi vì mất máu. Khi kể lại, bác Toán nhẹ nhàng vén tay áo chỉ vào vết sẹo dài còn hằn rõ trên bờ vai – minh chứng sống động cho thời hoa lửa kiên cường. Bác cười bảo: "Đó là 'quyเหรียญ' của chiến trường tặng cho bác đấy, mỗi khi thời tiết thay đổi nó lại nhói đau như nhắc nhở về những người anh em đã nằm lại." Chúng tôi, thế hệ trẻ sinh ra trong hòa bình, không khỏi xúc động và kính cẩn nghiêng mình trước những hy sinh to lớn ấy. Vết sẹo trên vai bác Toán không chỉ là thương tích chiến tranh, mà là biểu tượng của lòng dũng cảm, sự kiên trung và chí khí anh hùng của người con đất Hoằng Hóa. Lời kể bình thản của bác như một ngọn lửa thắp sáng tâm hồn chúng tôi, nhắc nhở thế hệ thanh niên Trù Ninh phải sống sao cho xứng đáng với những giọt máu mà các thế hệ cha anh đã đổ xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



