Trận đánh giáp lá cà ở "Đồi Không Tên" - Lưỡi lê và lòng quả cảm
Trong đời binh nghiệp, bác đã đi qua hàng trăm trận đánh, nhưng cuộc chiến giáp lá cà ở một ngọn đồi không tên vùng biên giới Đức Cơ là ký ức ám ảnh bác nhất. Đó là khi đạn dược của cả hai bên đều đã cạn kiệt sau một ngày bắn phá dữ dội. Khi tiếng súng máy vừa dứt, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, rồi một tiếng hô vang lên từ phía trận địa ta: "Xung phong!". Tất cả anh em còn lại đều lắp lưỡi lê vào đầu súng, nhảy khỏi chiến hào.
Trận đánh không còn là sự tính toán của hỏa lực, mà là cuộc đọ sức trực diện bằng ý chí và sức mạnh cơ bắp. Bác nhớ mình đã lao vào một tên lính đối phương cao lớn hơn mình cả cái đầu. Trong tiếng gào thét, tiếng va chạm của thép và bùn đất, bác chỉ có một ý nghĩ duy nhất: "Phải giữ lấy mảnh đất này". Bác bị một nhát lê đâm sượt qua mạn sườn, máu nóng hổi thấm đẫm áo, nhưng bác vẫn nghiến răng quật ngã đối phương. Xung quanh bác, đồng đội người dùng báng súng, người dùng tay không chiến đấu vô cùng quyết liệt. Kết thúc trận đánh, ngọn đồi xác xơ vì bom đạn ấy vẫn thuộc về ta. Chúng bác nằm vật ra giữa những hố bom, nhìn nhau cười mà nước mắt rơi lã chã. Giáp lá cà là đỉnh điểm của sự khốc liệt, nơi mà cái chết cận kề trong gang tấc, và chỉ có những người có lý tưởng sống mãnh liệt nhất mới có thể trụ vững.



