Cựu chiến binh

TRẬN ĐÁNH GIÁP LÁ CÀ Ở ĐỨC CƠ, GIA LAI

Chi hội trưởng chi Hội CCB thôn 1 người từng tham gia chiến đấu trực tiếp tại Đức Cơ Gia Lai

Hải Phòng14/01/2026Bùi Trọng Hải (Đoàn xã Kiến Hải)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
TRẬN ĐÁNH GIÁP LÁ CÀ Ở ĐỨC CƠ, GIA LAI

ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ KIẾN HẢI

[CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA]

TRẬN ĐÁNH GIÁP LÁ CÀ Ở ĐỨC CƠ, GIA LAI

(Chân dung cựu chiến binh Nguyễn Đức Nhiễm – Người lính kiên cường)

Phần 1. Ký ức không phai

Những năm tháng ấy, Đức Cơ – Gia Lai là một vùng đất đỏ lửa. Rừng già hun hút, đêm xuống rất nhanh, chỉ còn tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng bước chân lặng lẽ của những người lính trẻ. Nguyễn Đức Nhiễm, khi đó mới ngoài hai mươi tuổi, là chiến sĩ Đại đội 7, Tiểu đoàn 250, Quân khu 5, cùng đồng đội bám trụ giữa đại ngàn Tây Nguyên, giữ từng tấc đất của hành lang chiến lược.

Đêm hôm đó, rừng im ắng lạ thường. Linh cảm người lính mách bảo có điều chẳng lành. Bất ngờ, toán biệt kích địch luồn rừng áp sát, khoảng cách chỉ còn vài mét. Không kịp nổ súng từ xa, trận đánh chuyển sang giáp lá cà trong khoảnh khắc sinh tử. Ánh lửa lóe lên giữa bóng tối, tiếng hô xung phong hòa cùng tiếng va chạm của báng súng, lưỡi lê, hơi thở gấp gáp giữa rừng sâu.

Giữa làn khói súng mù mịt, ông Nhiễm và đồng đội lao lên, bám chặt đội hình, đánh gần, đánh nhanh, không cho địch kịp trở tay. Mỗi bước tiến là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng trong tim người lính khi ấy chỉ có một suy nghĩ duy nhất: giữ bằng được trận địa, giữ bằng được đồng đội.

Cuộc giáp lá cà diễn ra dữ dội nhưng ngắn ngủi. Trước sự kiên cường và quyết tâm sắt đá của bộ đội ta, toán biệt kích buộc phải rút lui vào rừng sâu. Trận địa được giữ vững. Khi tiếng súng lắng xuống, rừng lại trở về với màn đêm tĩnh lặng, chỉ còn những người lính trẻ tựa lưng vào nhau, mồ hôi hòa lẫn bùn đất, ánh mắt vẫn ánh lên niềm tin chiến thắng.

Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh lùi xa, nhưng ký ức về những ngày “hoa lửa” ở Đức Cơ vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người cựu chiến binh. Đó là những năm tháng không thể nào quên – nơi tuổi trẻ, lòng dũng cảm và tình đồng đội đã làm nên sức mạnh để vượt qua bom đạn, giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước hòa bình

Phần 2: Trở về sau chiến tranh

Ngày rời chiến trường Đức Cơ – Gia Lai, balô của người lính đại đội 7, tiểu đoàn 250, Quân khu 5 không nặng thêm bao nhiêu, nhưng trái tim thì đầy ắp ký ức. Bom đạn đã lùi lại phía sau, song những đêm rừng Trường Sơn mưa dầm, những lần băng suối, vượt đèo, những đồng đội nằm lại nơi biên cương… vẫn theo ông Nguyễn Đức Nhiễm về đến ngõ làng thôn 1, xã Kiến Hải.

Trở về đời thường, người lính năm xưa tập làm quen với nhịp sống mới: cày cuốc, dựng nhà, nuôi con, gây dựng lại những mùa vụ đã bị chiến tranh làm gián đoạn. Vết thương chiến tranh có khi nhói lên lúc trái gió trở trời, nhưng ông giấu nỗi đau vào trong, chọn sự lặng lẽ và bền bỉ như chính những năm tháng đã rèn giũa mình giữa lửa đạn. Điều còn nguyên vẹn là kỷ luật của người lính, là tinh thần “đã nhận việc thì làm đến cùng”.

Khi được tín nhiệm làm Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh thôn 1, ông đem theo tác phong bộ đội về với làng: nói đi đôi với làm, việc khó không lùi bước, việc chung đặt lên trên việc riêng. Ông cùng anh em CCB giúp nhau phát triển kinh tế, giữ gìn an ninh trật tự, hòa giải mâu thuẫn trong xóm, chăm lo gia đình chính sách, nhắc nhở lớp trẻ sống có trách nhiệm với quê hương.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng phẩm chất người lính thì còn mãi. Với CCB Nguyễn Đức Nhiễm, trở về không chỉ là trở lại mái nhà, mà là tiếp tục một cuộc hành quân khác—âm thầm, bền bỉ—vì bình yên và nghĩa tình của xóm làng./.

Hình ảnh Cựu chiến Binh Nguyễn Đức Nhiễm từ bên phải qua.

Ảnh: Nguyễn Đăng Tiến.

#cauchuyenthoihoalua

#doanxaKien Hải

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn