Bài viết

Trận đánh giữ chốt cao điểm và lời gửi gắm cuối cùng (1972)

Quảng Trị05/08/2026Đoàn xã Phú Khê (Đoàn xã Phú Khê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong đợt phản công ác liệt mùa hè năm 1972, đơn vị của ông Đức được giao nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm chiến lược nhằm ngăn chặn các đợt tiến công của xe bọc thép và bộ binh đối phương. Chiến trường khi đó bị cày xới liên tục bởi pháo hạm và bom B-52, không khí khét lẹt mùi thuốc súng và khói bụi.

"Đến ngày chiến đấu thứ ba, cả tiểu đội chỉ còn lại 3 người có thể cầm súng. Đạn dược cạn dần, chúng tôi phải bò ra ngoài công sự nhặt từng băng đạn, quả lựu đạn của các đồng đội đã ngã xuống để tiếp tục bám trụ."

Trong một đợt pháo kích dồn dập vào giữa trưa, ông Đức bị mảnh văng găm vào đùi và sườn, gục xuống ngay mép hào. Người bạn đồng ngũ cùng quê là anh Lê Văn Hải đã lao ra giữa làn đạn, ghìm vết thương và cõng ông lùi về hầm phẫu thuật dã chiến. Vừa đưa được ông Đức xuống dốc hầm, một quả pháo rúc ngay sát miệng hầm. Đồng đội bị mảnh pháo văng trúng ngực trái.

trước khi trút hơi thở cuối cùng, đồng đội dùng chút sức tàn rút từ túi áo ngực ra chiếc ví nhỏ hoen ố vệt máu, nhét vào tay ông Đức và thì thào: "Mày sống về được quê nhà, nhắn với mẹ tao là tao đã giữ trọn lời thề, không lùi bước...". Lời gửi gắm ấy đã theo ông Đức suốt chặng đường điều trị thương tật và trở thành kỷ vật nhắc nhở ông về giá trị của sự sống hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn