TRẬN ĐÁNH GIỮA KHÓI LỬA PLEIKU
Trước giờ nổ súng, cả khu vực chìm trong sự căng thẳng. Khi hiệu lệnh tiến công vang lên, các đơn vị đồng loạt hành động. Tiếng súng, tiếng nổ và ánh chớp của đạn pháo xé tan màn đêm Tây Nguyên. Võ Văn Thành cùng đồng đội nhanh chóng tiếp cận khu vực được phân công.
TỪ QUÊ BIỂN QUẢNG NGÃI ĐẾN ĐẠI NGÀN TÂY NGUYÊN
Năm 1970, chàng trai Võ Văn Thành, quê xã Bình Châu, Quảng Ngãi, vừa tròn 18 tuổi thì lên đường nhập ngũ.
Ngày rời quê, ông chỉ mang theo vài bộ quần áo, chiếc khăn tay mẹ đưa và lời dặn:
“Con đi đánh giặc, cố gắng giữ mình. Khi nào đất nước hòa bình thì về với mẹ.”
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên chiến trường Tây Nguyên, biên chế vào Đại đội 2, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 95, Sư đoàn 10.
Từ vùng biển Quảng Ngãi đến đại ngàn Tây Nguyên là một chặng đường dài. Khí hậu khắc nghiệt, rừng núi hiểm trở, những trận mưa rừng kéo dài và bom đạn của chiến tranh khiến cuộc sống người lính vô cùng gian khổ.
Nhưng chính nơi đây, người lính trẻ quê Quảng Ngãi đã trưởng thành.
ĐÊM TRƯỚC TRẬN ĐÁNH
Đầu năm 1975, tình hình chiến trường Tây Nguyên có những chuyển biến mạnh mẽ. Sau những thắng lợi quan trọng, các đơn vị chủ lực tiếp tục đẩy mạnh tiến công.
Trong đội hình chiến đấu, đơn vị của Võ Văn Thành nhận nhiệm vụ tham gia các hoạt động tiến công, bao vây và đánh vào những vị trí quan trọng quanh khu vực Pleiku.
Sân bay Pleiku là một mục tiêu quân sự quan trọng. Đây là nơi đối phương sử dụng để bảo đảm hoạt động không quân và tiếp tế cho lực lượng ở khu vực Tây Nguyên.
Đêm trước trận đánh, trong một khu rừng cách mục tiêu không xa, những người lính lặng lẽ kiểm tra lại súng đạn.
Không ai nói lớn.
Có người lấy ảnh gia đình ra nhìn lần cuối. Có người viết vội vài dòng thư cho người thân nhưng chưa biết bao giờ mới gửi được.
Võ Văn Thành nhớ nhất người đồng đội thân thiết quê Quảng Nam. Anh nói:
“Nếu ngày mai thắng trận, nhất định anh em mình phải có một bữa thật ngon.”
Thành cười:
“Nhất định rồi. Đánh xong về, tôi mời ông một bữa.”
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng cho người lính cơ hội thực hiện lời hẹn.
TRẬN ĐÁNH GIỮA KHÓI LỬA PLEIKU
Trước giờ nổ súng, cả khu vực chìm trong sự căng thẳng.
Khi hiệu lệnh tiến công vang lên, các đơn vị đồng loạt hành động. Tiếng súng, tiếng nổ và ánh chớp của đạn pháo xé tan màn đêm Tây Nguyên.
Võ Văn Thành cùng đồng đội nhanh chóng tiếp cận khu vực được phân công.
Địch chống trả quyết liệt.
Đạn bắn ra từ các vị trí phòng thủ. Máy bay và hỏa lực yểm trợ liên tục hoạt động.
Trong khói lửa, Thành vẫn bám sát đội hình.
Một chiến sĩ phía trước bị thương. Thành cùng đồng đội lao tới kéo người bị thương về phía sau.
Vừa đưa được đồng đội vào nơi an toàn, một tiếng nổ lớn vang lên. Đất đá phủ kín người Thành.
Anh choáng váng trong giây lát nhưng vẫn đứng dậy, tiếp tục tiến lên.
Tiếng người chỉ huy vang lên:
“Các đồng chí cố gắng! Mục tiêu phía trước!”
Những người lính lại tiến lên.
Trong những giờ phút ác liệt ấy, họ không còn nghĩ đến bản thân. Họ chỉ nghĩ đến đồng đội bên cạnh và nhiệm vụ phía trước.
MẤT MÁT GIỮA NGÀY CHIẾN THẮNG
Trận đánh diễn ra quyết liệt. Có những thời điểm khói súng phủ kín cả khu vực.
Một số đồng đội của Võ Văn Thành đã hy sinh.
Người bạn từng hẹn với Thành về một bữa cơm sau trận đánh cũng không trở về.
Khi trận chiến tạm lắng, Thành tìm thấy chiếc khăn tay của người bạn giữa những mảnh đất đá.
Ông giữ lại chiếc khăn ấy.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng mỗi lần nhìn thấy kỷ vật ấy, ông vẫn nhớ như in khuôn mặt người đồng đội năm xưa.
Ông kể:
“Điều đau nhất của người lính là nhìn thấy đồng đội mình ngã xuống. Nhưng chúng tôi không được phép dừng lại. Chúng tôi phải chiến đấu tiếp, bởi phía trước là ngày đất nước thống nhất.”
NGÀY TÂY NGUYÊN RỰC LỬA
Những thắng lợi trên chiến trường Tây Nguyên đã tạo bước ngoặt lớn, mở ra thời cơ để quân ta tiến tới giải phóng hoàn toàn miền Nam.
Đối với Võ Văn Thành, những ngày chiến đấu ở Pleiku mãi là một phần ký ức không thể tách rời khỏi cuộc đời người lính.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương Bình Châu, Quảng Ngãi.
Cha mẹ đã già. Mái nhà quê vẫn đó, nhưng những người bạn cùng trang lứa năm nào đã có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
BÔNG HOA LỬA GIỮA ĐẠI NGÀN
Năm tháng đã đi qua. Người lính trẻ Võ Văn Thành ngày nào nay đã bước sang tuổi 74.
Ông vẫn thường nhắc con cháu:
“Các cháu hôm nay không phải nghe tiếng bom, tiếng đạn. Đó là điều hạnh phúc nhất. Hãy biết trân trọng hòa bình, bởi để có được nó, biết bao người đã gửi lại tuổi thanh xuân trên chiến trường.”
Câu chuyện về người lính quê Quảng Ngãi chiến đấu tại Pleiku là một câu chuyện nhỏ trong hàng vạn câu chuyện của thế hệ “hoa lửa”.
Họ đã đi qua những cánh rừng Tây Nguyên, qua những trận đánh khốc liệt, qua mất mát và hy sinh để tiến đến ngày toàn thắng.
Sân bay Pleiku hôm nay đã trở thành một phần của cuộc sống thanh bình. Nhưng trong ký ức của người cựu chiến binh Võ Văn Thành, nơi ấy vẫn còn tiếng gọi của đồng đội, tiếng súng của một thời chiến tranh và hình bóng những người lính đã gửi lại tuổi xuân nơi đại ngàn.
Họ là những “bông hoa lửa” của một thời lịch sử – những con người đã cháy hết mình cho Tổ quốc, để hôm nay quê hương được sống trong hòa bình, độc lập và tự do.



