Cựu chiến binh

Trận đánh giữa lằn ranh sinh tử

Những kỷ niệm về chiến trường dường như chưa bao giờ phai mờ trong ký ức những người chiến sĩ

Ninh Bình18/08/2026Phường Nguyệt Viên (Phường Nguyệt Viên)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trong ký ức của bác Lê Quang Trung, sinh năm 1937, những kỷ niệm về chiến trường dường như chưa bao giờ phai mờ. Năm 1967, khi tuổi đời vừa tròn 30, bác lên đường nhập ngũ, mang theo lời dặn của gia đình và quyết tâm của một người lính: đã ra trận thì sẵn sàng chiến đấu, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Sau những năm tháng rèn luyện, chiến đấu trong quân ngũ, bác được giao nhiệm vụ Thiếu úy, Đại đội phó. Ở cương vị người chỉ huy trực tiếp chiến đấu, bác không chỉ phải đối mặt với hiểm nguy của bom đạn mà còn mang trên vai trách nhiệm bảo vệ từng người lính dưới quyền.

Một trận đánh mà đến tận hôm nay bác vẫn nhớ như in diễn ra trong một đêm chiến trường vô cùng ác liệt.

Trời vừa sẩm tối, đơn vị nhận lệnh cơ động vào vị trí chiến đấu. Không gian xung quanh yên ắng đến lạ thường. Những người lính lặng lẽ kiểm tra súng đạn, ba lô, trang bị. Ai cũng hiểu rằng phía trước có thể là một trận đánh lớn.

Khoảng nửa đêm, tiếng pháo bất ngờ dội xuống. Mặt đất rung chuyển. Những quầng lửa đỏ rực xé toạc màn đêm. Đất đá văng tung tóe, cây cối ngã rạp. Tiếng súng, tiếng pháo hòa lẫn tiếng gọi nhau của đồng đội tạo nên một khung cảnh khốc liệt đến nghẹt thở.

Là Đại đội phó, bác Trung liên tục di chuyển giữa các vị trí, kiểm tra tình hình và động viên anh em giữ vững trận địa.

Anh em bình tĩnh! Giữ vững vị trí! Còn người, còn trận địa, nhất định không được lùi!

Lời động viên của người chỉ huy vang lên giữa tiếng bom đạn, tiếp thêm sức mạnh cho những người lính đang chiến đấu.

Trận đánh kéo dài hàng giờ. Có những thời điểm hỏa lực của đối phương dồn dập đến mức không ai có thể ngẩng đầu lên. Một chiến sĩ bên cạnh bác bị thương. Bác cùng đồng đội tìm cách đưa người lính ấy về phía sau, băng bó ngay trong làn đạn rồi lại quay trở lại vị trí chiến đấu.

Đến gần sáng, đạn dược bắt đầu cạn dần. Nhiều chiến sĩ đã thấm mệt, nhưng không một ai bỏ vị trí.

Bác Trung nhớ lại: “Lúc ấy sợ chứ. Ai bảo người lính ra trận mà không sợ là không đúng. Nhưng nhìn anh em bên cạnh, mình không thể sợ mà bỏ chạy. Là người chỉ huy, mình phải đứng vững thì anh em mới có niềm tin để chiến đấu.”

Trong khoảnh khắc quyết định, đơn vị nhận lệnh giữ bằng được trận địa. Bác Trung cùng các chiến sĩ nhanh chóng củng cố công sự, phân công từng người vào vị trí. Dưới ánh sáng nhợt nhạt của bình minh, những người lính vẫn kiên cường bám trụ.

Rồi tiếng súng thưa dần.

Trận đánh kết thúc.

Sau một đêm chiến đấu ác liệt, chiến trường đầy dấu vết của bom đạn. Những người còn sống lặng lẽ tìm nhau, người gọi tên đồng đội, người kiểm tra từng vị trí. Niềm vui vì hoàn thành nhiệm vụ xen lẫn nỗi đau khi có những người đồng chí, đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Bác Trung kể rằng điều khiến bác nhớ nhất không phải là tiếng bom hay tiếng súng, mà là hình ảnh những người lính sát cánh bên nhau trong thời khắc sinh tử. Không ai nghĩ đến bản thân trước. Người còn sức dìu người bị thương, người còn đạn chia sẻ cho người hết đạn. Tình đồng chí, đồng đội trong những giờ phút ấy trở thành nguồn sức mạnh giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi.

Năm 1975, sau khi đất nước hoàn toàn thống nhất, bác Lê Quang Trung xuất ngũ trở về quê hương. Mang theo những ký ức không thể nào quên của một thời chiến tranh, bác tiếp tục cuộc sống đời thường, giản dị như bao người lính trở về sau chiến tranh.

Nhưng mỗi khi nhắc lại những năm tháng quân ngũ, ánh mắt người cựu chiến binh vẫn ánh lên niềm tự hào.

Bởi với bác, cuộc chiến năm xưa không chỉ là những trận đánh ác liệt, mà còn là một phần tuổi trẻ đã hiến dâng cho Tổ quốc. Những người lính năm ấy đã đi qua bom đạn bằng lòng dũng cảm, bằng tình đồng chí và bằng một niềm tin giản dị: đất nước nhất định sẽ có ngày hòa bình, và sự hy sinh của mình sẽ góp phần làm nên ngày ấy.

Giờ đây, khi đã ở tuổi gần 90, bác Lê Quang Trung vẫn thường nhắc thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đằng sau cuộc sống bình yên là mồ hôi, máu và cả sự hy sinh của biết bao thế hệ.

Câu chuyện về trận đánh năm xưa vì thế không chỉ là câu chuyện của riêng một người lính. Đó là ký ức về một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc, để hôm nay các thế hệ sau được sống trong hòa bình, độc lập và tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn