Trận Đánh Giữa Lòng Biển Đêm Của "Con Thoi Bạc"
Thôn Liễu Kinh
Đêm ngày 21 tháng 11 năm 1968, vùng biển Đồ Sơn bao trùm bởi sương mù và sóng lớn. Chiến dịch phong tỏa sông biển miền Bắc của không quân và hải quân Mỹ đang ở giai đoạn khốc liệt nhất. Tại bến K15 (chân đồi Nghinh Phong, Đồ Sơn), tàu 43 thuộc Đoàn 125 Hải quân do Thuyền trưởng Nguyễn Đức Thắng chỉ huy nhận lệnh vận chuyển hơn 60 tấn vũ khí, chất nổ chi viện cho chiến trường Quân khu 5.
Trong số các thủy thủ tàu 43 đêm ấy có chiến sĩ thợ máy Bùi Xuân Khoa – người con sinh ra và lớn lên bên bến sông Cấm (quận Hồng Bàng, Hải Phòng). Chiếc tàu sắt sơn màu xám nhạt lặng lẽ rời bến Đồ Sơn, lách qua các dải thủy lôi để tiến ra hải phận quốc tế.
Khi tàu vừa vượt qua vùng biển xa thì bất ngờ bị tàu hạm hạm Mỹ và các máy bay trinh sát phát hiện. Địch liên tục thả pháo sáng, bao vây và dùng hỏa lực tầm xa uy hiếp, ép tàu 43 phải đầu hàng hoặc quay đầu. Thuyền trưởng Nguyễn Đức Thắng phát lệnh: "Bằng mọi giá không để vũ khí rơi vào tay địch, chuẩn bị chiến đấu và sẵn sàng kíp nổ tự hủy tàu!".
Dưới khoang máy kín mịch, nóng lên tới gần 50°C và mịt mù khói dầu, Bùi Xuân Khoa gồng mình bám trụ. Một quả đạn pháo từ tàu địch bắn trúng phần mạn tàu khiến khoang máy chao đảo dữ dội, đường ống dẫn nước chắt bị vỡ, nước biển tràn vào xối xả. Mảnh đạn cứa vào vai trái khiến ông Khoa mất máu rất nhiều.
Nén cơn đau xé thịt, ông Khoa dùng tấm chăn bông đâm chặt vào lỗ thủng trên mạn tàu, rồi dùng chính bờ vai bị thương ghì chặt thanh gỗ ép vào vết nứt để chặn dòng nước tràn vào làm chết máy. Suốt 4 giờ đồng hồ liên tục giằng co giữa sóng dữ và mưa đạn, sự kiên cường dưới khoang máy của ông Khoa đã giữ cho động cơ tàu 43 hoạt động liên tục. Tàu 43 mưu trí lợi dụng đêm tối và luồng lách đá ngầm nguy hiểm để bẻ gãy đợt truy đuổi của tàu địch, đưa con tàu chở đầy khí tài luồn sâu vào bến Đức Phổ (Quảng Ngãi) an toàn.



