TRẬN ĐÁNH GIỮA RỪNG XANH
Bác cựu chiến binh Trần Thị Cư, sinh năm 1953, nhập ngũ năm 1971, tham gia kháng chiến chống Mỹ, từng giữ chức vụ Trung sĩ, A trưởng. Những năm tháng tuổi trẻ của bác gắn liền với chiến trường, với những cung đường hành quân, những đêm phục kích và đặc biệt là những trận đánh mà chỉ cần một phút sơ suất cũng có thể phải trả giá bằng cả tính mạng.
Trong ký ức của bác Cư, có một trận đánh giữa rừng mà hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, mỗi khi nhớ lại bác vẫn không khỏi xúc động. Đó là một đêm mưa, khi đơn vị bất ngờ phải đối mặt với một đợt tấn công dữ dội.
Đêm trước trận đánh
Chiều hôm ấy, trời âm u.
Mây đen phủ kín cánh rừng. Gió thổi mạnh qua những tán cây, báo hiệu một trận mưa lớn.
Đơn vị tranh thủ củng cố công sự, kiểm tra trang bị và bố trí lực lượng.
Là A trưởng, bác Trần Thị Cư đi kiểm tra từng chiến sĩ.
Bác dặn:
“Mọi người kiểm tra kỹ vị trí của mình. Đêm nay không được chủ quan. Có tình huống phải bình tĩnh, bám chắc đội hình.”
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
“Chị Cư, liệu đêm nay có đánh không?”
Bác nhìn về phía khu rừng trước mặt rồi đáp:
“Không ai biết trước được. Nhưng đã là người lính thì phải sẵn sàng.”
Mưa bắt đầu rơi.
Ban đầu chỉ lác đác vài hạt.
Rồi nhanh chóng trở thành một trận mưa lớn.
Cả khu rừng chìm trong bóng tối.
Các chiến sĩ nằm sát công sự, im lặng chờ đợi.
Tiếng bom phá tan màn đêm
Khoảng gần nửa đêm, từ xa vọng lại một âm thanh lạ.
Một chiến sĩ khẽ nói:
“Có tiếng động!”
Bác Cư lập tức ra hiệu:
“Tất cả im lặng, chú ý quan sát!”
Chỉ vài phút sau, một tiếng nổ dữ dội vang lên.
ẦM!
Mặt đất rung chuyển.
Đất đá bắn tung lên.
Ngay sau đó, những tiếng nổ liên tiếp dội xuống.
ẦM! ẦM! ẦM!
Khói bụi phủ kín trận địa.
Bác Cư lập tức hô:
“Tất cả vào vị trí! Bình tĩnh! Bám chắc công sự!”
Các chiến sĩ nhanh chóng triển khai.
Tiếng súng bắt đầu vang lên từ phía trước.
Trận đánh thực sự bắt đầu.
Người A trưởng giữa trận địa
Đạn và bom liên tục dội xuống.
Khói súng hòa với mưa rừng.
Tầm nhìn bị hạn chế.
Bác Cư vừa quan sát vừa truyền đạt mệnh lệnh:
**“Giữ chắc vị trí!”
“Kiểm tra bên cạnh!”
“Có người bị thương báo ngay!”**
Một chiến sĩ chạy đến:
“Báo cáo chị! Phía bên trái bị đánh mạnh!”
Bác lập tức đáp:
“Bám chắc! Không được rời vị trí!”
Một tiếng nổ rất lớn vang lên.
Bác Cư bị sức ép làm ngã xuống.
Một chiến sĩ hốt hoảng:
“Chị Cư!”
Bác chống tay đứng dậy:
“Chị không sao! Anh em thế nào?”
“Vẫn đủ!”
Bác gật đầu:
“Vậy tiếp tục giữ!”
Một chiến sĩ khác bị thương.
Hai đồng đội nhanh chóng đưa anh vào nơi an toàn.
Người bị thương vẫn cố nói:
“Chị cứ để em, lo chiến đấu đi.”
Bác Cư lắc đầu:
“Không. Đồng đội bị thương thì phải cứu.”
Sau khi được sơ cứu, người lính được đưa về phía sau.
Bác lại trở về vị trí.
Không ai bỏ lại ai
Trận đánh kéo dài.
Có những lúc tiếng súng dày đặc đến mức không thể nghe rõ tiếng người.
Công sự rung chuyển.
Đất đá rơi xuống.
Một số vị trí bị hư hỏng.
Các chiến sĩ vừa chiến đấu vừa gia cố lại công sự.
Người xúc đất.
Người kéo bao đất.
Người kiểm tra vũ khí.
Người chăm sóc thương binh.
Không ai đứng ngoài.
Bác Cư đi từng vị trí, động viên anh em.
Đến một công sự, bác thấy một chiến sĩ trẻ đang run vì căng thẳng.
Bác ngồi xuống bên cạnh:
“Sợ không?”
Người lính gật đầu.
Bác nhẹ nhàng nói:
“Ai cũng sợ. Nhưng chúng ta không chiến đấu một mình. Bên cạnh em còn có đồng đội.”
Người chiến sĩ nhìn sang những người đang bám công sự.
Anh hít một hơi thật sâu:
“Em hiểu rồi.”
Bác Cư vỗ vai anh:
“Bình tĩnh. Cùng anh em giữ vững.”
Rồi bác tiếp tục đi kiểm tra.
Những giờ phút sinh tử
Gần sáng, trận đánh trở nên ác liệt hơn.
Bom đạn liên tục dội xuống.
Nhiều chiến sĩ đã thấm mệt sau nhiều giờ căng thẳng.
Bác Cư vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Bác biết rằng lúc này, người chỉ huy càng phải vững vàng thì anh em càng có niềm tin.
Bác nói:
“Anh em cố gắng! Còn đồng đội bên cạnh thì còn sức mạnh. Không ai được bỏ vị trí!”
Tiếng trả lời vang lên:
“Rõ!”
Một tiếng nổ lớn lại vang lên.
Cả trận địa rung chuyển.
Nhưng những người lính vẫn bám chắc.
Không ai bỏ chạy.
Không ai bỏ lại đồng đội.
Họ cùng nhau vượt qua những phút giây khốc liệt nhất.
Bình minh sau trận đánh
Trời bắt đầu sáng.
Tiếng súng dần thưa.
Trận đánh kết thúc.
Mưa cũng nhẹ dần.
Những người lính bước ra khỏi công sự.
Quần áo lấm lem bùn đất.
Gương mặt ai cũng mệt mỏi.
Việc đầu tiên họ làm là kiểm tra nhau.
Bác Cư đi từng vị trí:
“Anh em thế nào?”
“Có người bị thương.”
“Đưa về phía sau.”
Bác tiếp tục hỏi:
“Còn đủ người không?”
Một chiến sĩ im lặng.
Không ai trả lời.
Bác hiểu rằng có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại.
Bác đứng lặng rất lâu.
Một người lính trẻ nói:
“Chị Cư…”
Bác chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Nhớ tên các anh ấy. Đừng để những người đã hy sinh bị lãng quên.”
Một lời nói giản dị nhưng chứa đựng nỗi đau của người còn sống.
Ký ức không phai
Sau những năm tháng chiến đấu, bác Trần Thị Cư trở về với cuộc sống đời thường.
Chiến tranh kết thúc nhưng những ký ức về những năm tháng quân ngũ vẫn còn nguyên trong tâm trí bác.
Bác nhớ những cánh rừng.
Nhớ những đêm mưa.
Nhớ tiếng bom đạn.
Nhớ những người đồng đội đã cùng mình chia sẻ từng gian khổ.
Và nhớ nhất những người đã không thể trở về.
Bác thường tâm sự:
“Ngày ấy chúng tôi còn trẻ, chỉ nghĩ đơn giản là có nhiệm vụ thì phải hoàn thành. Nhưng điều giúp chúng tôi vượt qua được những trận đánh ác liệt nhất chính là tình đồng đội. Mình không thể bỏ người bên cạnh.”
Năm tháng trôi qua, người phụ nữ từng là Trung sĩ, A trưởng ngày ấy nay đã có mái tóc bạc.
Nhưng mỗi khi nhắc về chiến trường, giọng bác vẫn đầy xúc động.
Bác không nói mình đã làm được điều gì lớn lao.
Bác chỉ nhớ rằng trong những thời khắc hiểm nguy nhất, mình đã cùng đồng đội bám trận địa, cứu thương binh và không bỏ lại bất cứ ai.
Đó chính là điều khiến bác tự hào nhất.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người lính năm xưa vẫn mang theo ký ức về những trận đánh ác liệt, về những người đồng đội đã hy sinh và về tình đồng chí thiêng liêng.
Với bác cựu chiến binh Trần Thị Cư, trận đánh năm ấy không chỉ là một trận chiến.
Đó là một đêm mà những người lính đã cùng nhau đứng giữa mưa bom, cùng chia sẻ hiểm nguy và cùng giữ vững lời thề giản dị:
“Còn đồng đội bên cạnh thì không được bỏ nhau.”
Và chính tình đồng đội ấy đã trở thành sức mạnh giúp những người lính vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh, để hôm nay, khi nhìn lại, họ có thể bình thản nói rằng:
“Chúng tôi đã sống và chiến đấu hết mình cho Tổ quốc, cho đồng đội và cho ngày hòa bình.”



