Cựu chiến binh

TRẬN ĐÁNH GIỮA TIẾNG BOM VÀ NHỮNG LỜI ĐỘNG VIÊN

Thanh Hóa27/08/2026Phường Hàm Rồng (Phường Hàm Rồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác cựu chiến binh Trần Ngọc Thứ, sinh năm 1947, nhập ngũ năm 1965, xuất ngũ năm 1980, là người đã có những năm tháng tuổi trẻ gắn bó với quân đội trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Trong quân ngũ, bác giữ chức vụ Thiếu úy, Trợ lý Chính trị, F15, Bộ Tư lệnh Công binh.

Nhắc về chiến trường năm xưa, bác Thứ thường nói rằng có những trận đánh không chỉ thử thách lòng dũng cảm của người lính, mà còn thử thách bản lĩnh và tinh thần của cả đơn vị.

Một trong những ký ức ấy là một trận đánh ác liệt mà bác không bao giờ quên.

Đêm bom phủ kín trận địa

Hôm ấy, đơn vị đang thực hiện nhiệm vụ thì nhận được tin tình hình phía trước có nhiều diễn biến phức tạp.

Các chiến sĩ nhanh chóng triển khai.

Người củng cố công sự.

Người kiểm tra trang bị.

Người chuẩn bị phương tiện.

Bác Thứ cùng cán bộ đơn vị đi kiểm tra từng vị trí, đồng thời nắm bắt tâm tư của anh em.

Một chiến sĩ trẻ nói:

“Báo cáo thủ trưởng, hôm nay em thấy không khí căng thẳng quá.”

Bác Thứ nhìn người lính rồi nhẹ nhàng nói:

“Căng thẳng là đúng. Nhưng càng trong lúc khó khăn càng phải bình tĩnh. Anh em mình phải tin nhau.”

Chưa đầy một giờ sau, tiếng máy bay bắt đầu vọng lại.

Âm thanh mỗi lúc một gần.

Báo động!

Các chiến sĩ nhanh chóng vào vị trí.

Rồi tiếng bom nổ.

ẦM!

Mặt đất rung chuyển.

Tiếp đó là hàng loạt tiếng nổ liên tiếp.

ẦM! ẦM! ẦM!

Khói bụi phủ kín khu vực.

Công sự rung lên dữ dội.

Bác Thứ lập tức cùng anh em kiểm tra tình hình.

Một chiến sĩ chạy đến:

“Báo cáo! Một số vị trí bị ảnh hưởng!”

Bác hỏi:

“Anh em có ai bị thương không?”

“Có vài người bị thương!”

“Đưa anh em ra nơi an toàn, tổ chức sơ cứu ngay!”

Trong tiếng bom đạn, các chiến sĩ nhanh chóng làm nhiệm vụ.

Người cứu thương.

Người củng cố công sự.

Người bảo vệ trang bị.

Người tiếp tục thực hiện nhiệm vụ được giao.

Bác Thứ đi đến từng vị trí.

Bác hiểu rằng trong những thời điểm như thế này, bên cạnh mệnh lệnh chiến đấu, tinh thần của người lính cũng vô cùng quan trọng.

Một chiến sĩ trẻ ngồi trong công sự, khuôn mặt căng thẳng.

Bác ngồi xuống bên cạnh:

“Sợ không?”

Người lính im lặng rồi gật đầu.

Bác Thứ nói:

“Sợ là bình thường. Nhưng mình không được để nỗi sợ làm mình mất bình tĩnh. Nhìn anh em bên cạnh đi, mọi người vẫn đang ở đây.”

Người chiến sĩ nhìn ra ngoài.

Những người đồng đội vẫn đang bám vị trí.

Anh siết chặt tay:

“Rõ!”

Bác Thứ đứng dậy:

“Vậy cùng anh em giữ vững.”

Khi trận đánh trở nên khốc liệt

Bom đạn tiếp tục dội xuống.

Có những thời điểm mặt đất rung chuyển liên tục.

Đất đá rơi vào công sự.

Khói bom khiến không khí đặc quánh.

Những người lính phải vừa chiến đấu, vừa khắc phục hậu quả.

Một đoạn công sự bị sạt.

Bác Thứ cùng anh em lập tức gia cố.

Một chiến sĩ nói:

“Thủ trưởng vào trong đi, để chúng em làm.”

Bác lắc đầu:

“Anh em làm thì tôi cũng làm.”

Bác cùng mọi người xúc từng xẻng đất, kéo từng bao đất gia cố lại công sự.

Tiếng bom vẫn nổ phía xa.

Nhưng không ai dừng tay.

Đó là những khoảnh khắc mà người lính hiểu rõ nhất giá trị của hai chữ đồng đội.

Không ai đứng ngoài.

Không ai để người khác phải gánh hết khó khăn.

Mỗi người góp một chút sức lực.

Mỗi người động viên một câu.

Cả đơn vị cùng nhau vượt qua.

Đến gần nửa đêm, trận đánh vẫn chưa kết thúc.

Bác Thứ tranh thủ đi kiểm tra thương binh.

Một chiến sĩ bị thương khá nặng vẫn cố hỏi:

“Đơn vị mình thế nào rồi thủ trưởng?”

Bác trả lời:

“Anh em vẫn vững. Cậu cứ yên tâm điều trị.”

Người lính khẽ cười.

“Vậy là em yên tâm.”

Một câu nói rất ngắn.

Nhưng khiến bác Thứ xúc động.

Bởi ngay trong lúc bản thân bị thương, người lính vẫn nghĩ đến đơn vị.

Lời động viên giữa trận địa

Khoảng gần sáng, trận đánh bước vào thời điểm căng thẳng nhất.

Bom đạn dồn dập.

Một số chiến sĩ đã thấm mệt.

Có người gần như kiệt sức sau nhiều giờ chiến đấu.

Bác Thứ tập hợp anh em trong một khoảng thời gian rất ngắn.

Bác nói:

“Anh em đã chiến đấu suốt đêm. Ai cũng mệt. Nhưng chúng ta còn đứng ở đây, còn đồng đội bên cạnh thì phải cố gắng. Không ai bỏ vị trí, không ai bỏ đồng đội.”

Không có những lời lẽ dài dòng.

Nhưng từng câu nói đi thẳng vào lòng người.

Một chiến sĩ đáp:

“Rõ!”

Những người khác đồng thanh:

“Rõ!”

Rồi tất cả trở về vị trí.

Trận đánh tiếp tục.

Những người lính lại bám công sự.

Những người bị thương được chăm sóc.

Những vị trí bị hư hỏng được củng cố.

Không ai biết bình minh sẽ đến lúc nào.

Nhưng họ biết mình phải đứng vững cho đến phút cuối.

Bình minh sau trận đánh

Khi trời bắt đầu sáng, tiếng bom dần thưa.

Khu vực chìm trong một sự yên lặng lạ thường.

Sau một đêm dài, những người lính bước ra khỏi công sự.

Khuôn mặt ai cũng lấm lem.

Quần áo đầy đất bụi.

Có người bị thương.

Có những vị trí bị phá hỏng.

Bác Thứ đi kiểm tra từng nơi.

Bác hỏi:

“Anh em còn đủ không?”

Một chiến sĩ đáp:

“Báo cáo, còn.”

Bác gật đầu.

Nhưng niềm vui ấy vẫn xen lẫn nỗi đau.

Bởi có những người đồng đội đã không thể nhìn thấy bình minh.

Bác đứng lặng bên vị trí của một người lính trẻ.

Mới tối hôm trước, người ấy còn nói chuyện với đồng đội.

Giờ đây, anh đã nằm lại.

Bác Thứ cúi đầu thật lâu.

Không ai nói gì.

Sau đó, bác chỉ nhẹ nhàng nói:

“Anh em mình sẽ nhớ cậu ấy.”

Đó là lời hứa của những người còn sống.

Người cán bộ chính trị trở về

Năm 1980, bác Trần Ngọc Thứ xuất ngũ.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về F15, Bộ Tư lệnh Công binh vẫn theo bác trong suốt cuộc đời.

Bác nhớ những người đồng đội từng cùng mình vượt qua những đêm bom đạn.

Nhớ những người lính trẻ tuổi.

Nhớ những công sự giữa chiến trường.

Nhớ những câu nói giản dị nhưng có sức mạnh kỳ lạ:

“Anh em vẫn còn ở đây.”

“Không bỏ đồng đội.”

“Cùng nhau cố gắng.”

Bác tâm sự:

“Người làm công tác chính trị khi ấy không chỉ nói về tinh thần. Mình phải sống cùng anh em, chia sẻ với anh em và khi khó khăn thì phải đứng cùng anh em. Có như vậy lời nói mới có sức thuyết phục.”

Đó cũng chính là điều bác luôn tự hào khi nhìn lại những năm tháng đã qua.

Bác không kể về mình như một người hùng.

Bác chỉ nói rằng mình đã làm công việc của một người lính, một cán bộ chính trị: giữ tinh thần cho anh em trong những lúc khó khăn nhất.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.

Những người lính năm nào giờ đã già.

Nhiều đồng đội đã trở thành ký ức.

Nhưng trận đánh năm ấy vẫn còn nguyên trong tâm trí bác.

Không chỉ bởi sự ác liệt của bom đạn, mà bởi hình ảnh những người lính đã cùng nhau đứng vững giữa hiểm nguy.

Chiến tranh đã qua, nhưng những lời động viên giữa trận địa vẫn còn giá trị. Bởi trong giờ phút sinh tử, một lời nói đúng lúc có thể giúp người lính lấy lại bình tĩnh, một bàn tay chìa ra có thể giúp đồng đội đứng dậy, và một tinh thần đoàn kết có thể giúp cả đơn vị vượt qua những thời khắc khốc liệt nhất.

Với bác cựu chiến binh Trần Ngọc Thứ, đó chính là ký ức sâu sắc nhất của một thời tuổi trẻ:

Đã là người lính thì dù ở vị trí nào, khi đồng đội còn chiến đấu, mình cũng phải đứng bên cạnh đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn