Trận đánh Huội San – Nước mắt giữa biên giới Việt – Lào
Trận đánh Huội San – Nước mắt giữa biên giới Việt – Lào
Trận đánh Huội San – Nước mắt giữa biên giới Việt – Lào
👤 Bác CCB Nguyễn Văn Toản – Đồng Tiến, Quỳnh Phụ, Thái Bình
Bác Toản lại ngồi xuống chiếc ghế tre quen thuộc, vuốt mái tóc bạc, mắt nhìn bọn trẻ đang chụm lại.
“Hôm nay bác kể trận Huội San nhé, sát biên giới Việt – Lào. Ta đánh quân Hoàng gia Lào, gần nghìn quân, 12 cứ điểm lớn nhỏ. Trung tâm là Tà Mây.”
Một bé trai nhanh nhảu:
“Bác có đi xe tăng không ạ?”
Bác cười hiền:
“Có 11 chiếc PT-76 lội nước tham gia. Xe tăng như con trâu thép, gầm rú ghê lắm. Hôm ấy trời sương mù dày đặc, rừng như nuốt cả đoàn quân. Anh em bộ binh đi trước, xe tăng rầm rập phía sau. Đất bờ biên giới lầy nhão, nhiều đoạn tăng sa bánh, anh em công binh phải lao ra kéo từng đoạn xích.”
Bác nghiêm giọng, kể như đang sống lại:
“Khi pháo hiệu bắn lên, cả rừng biên giới như nổ tung. Xe tăng húc đổ hàng rào kẽm gai, bộ binh tràn theo sau. Trong làn đạn dày đặc ấy, bác thấy rõ anh Thăng – công binh quê Kiến Xương – chạy ra giữa lằn đạn, dùng kìm cộng lực cắt nốt đoạn kẽm để xe tăng tiến vào. Đạn xé áo, đất bắn lên, nhưng tay anh không run một chút.”
Một bé gái rụt rè hỏi:
“Anh… có sống không bác?”
Bác im lặng vài giây rồi nói chậm:
“Khi xe tăng vào được, anh Thăng gục xuống. Trên tay vẫn cầm chặt cái kìm. Bác nghĩ, nếu không có anh, cả đơn vị phải dừng lại, và trận đánh sẽ khác.”
Bác nheo đôi mắt ướt:
“Huội San thất thủ chỉ sau mấy tiếng. Gần nghìn quân địch tan rã. Có cả lính Pathet Lào theo ta. Nhưng trong chiến thắng ấy, bác nhớ nhất cái áo rách của anh Thăng, cái kìm còn nóng vì hỏa lực, và đôi mắt anh nhìn bác lần cuối, như nói: ‘Mở đường đi, đừng dừng lại.’”
Một bé đứng lên, nắm tay bác:
“Cháu hứa sẽ không bao giờ bỏ dở điều mình làm.”
Bác mỉm cười hiền:
“Đúng. Dù học bài khó hay làm việc gì, chỉ cần kiên trì, các cháu đã mở đường cho tương lai mình, như anh Thăng mở đường cho xe tăng năm ấy.”
Câu chuyện “ Một thời hoa lửa” Liên đội trường Tiểu học Đồng Tiến sưu tầm


