TRẬN ĐÁNH KẾT THÚC
Mũi của chúng tôi chiến đấu khoảng 15–20 phút cơ bản đã hoàn thành nhiệm vụ và thu dọn trận địa nhưng ngay khi tưởng rằng trận đánh đã kết thúc, một chuyện đau đã xảy ra: Vị thủ trưởng của Quân khu thấy tình hình đã giành được thắng lợi, đứng lên, tay cầm khẩu súng ngắn và hô: “Các đồng chí, chi viện cho ngày mai!” Ngay lập tức, một loạt đạn thẳng từ phía địch lao tới, găm vào thẳng vào, hy sinh ngay tại chỗ. Hóa ra vẫn còn một tên lính địch sống sót và ẩn nấp đâu đó trong trận địa, ngay sau đó, tên lính này cũng bị tiêu diệt.
Mũi của chúng tôi chiến đấu khoảng 15–20 phút cơ bản đã hoàn thành nhiệm vụ và thu dọn trận địa nhưng ngay khi tưởng rằng trận đánh đã kết thúc, một chuyện đau đã xảy ra: Vị thủ trưởng của Quân khu thấy tình hình đã giành được thắng lợi, đứng lên, tay cầm khẩu súng ngắn và hô: “Các đồng chí, chi viện cho ngày mai!” Ngay lập tức, một loạt đạn thẳng từ phía địch lao tới, găm vào thẳng vào, hy sinh ngay tại chỗ. Hóa ra vẫn còn một tên lính địch sống sót và ẩn nấp đâu đó trong trận địa, ngay sau đó, tên lính này cũng bị tiêu diệt.
Trận đánh kết thúc. Nhưng đối với chúng tôi, chiến tranh chưa bao giờ thực sự kết thúc trong những khoảnh khắc như thế. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại đêm 30 và rạng sáng ngày 31 tháng 5 năm 1971, tôi vẫn nhớ rất rõ tiếng súng, ánh pháo sáng, những hàng rào thép gai, khúc gỗ đã che chở cho mình và những người đồng đội đã chiến đấu bên cạnh. Có những người đã nằm lại, có những người mang thương tích suốt đời, còn tôi may mắn được sống trở về với một bên mắt đã hỏng. Nhìn lại những năm tháng ấy, tôi không nghĩ mình đã làm được điều gì quá lớn lao, khi đất nước cần, chúng tôi lên đường, khi đơn vị giao nhiệm vụ, chúng tôi chiến đấu - Đó là trách nhiệm của một người lính đối với Tổ quốc.
Điều khiến tôi nhớ nhất không chỉ là những trận đánh, mà còn là tình đồng đội - những người đã cùng tôi hành quân trong đêm, cùng nằm bên những hàng rào thép gai, cùng nín thở chờ từng ánh đèn pha quét qua và cùng lao vào trận địa khi tiếng súng vang lên. Đó là những năm tháng của tuổi trẻ, của chiến đấu, của mất mát và cũng là những năm tháng mà tôi sẽ không bao giờ quên.



