TRẬN ĐÁNH KHÔNG CÂN SỨC NHƯNG ĐẦY TRÍ TUỆ (1)
Dù lực lượng và trang bị chênh lệch lớn, trận giữ làng vẫn giành thắng lợi nhờ sự mưu trí, sáng tạo và hiểu rõ địa hình, con người của lực lượng tại chỗ.
Nhìn lại trận đánh giữ làng Thủy Triều, ông Võ Ngọc Thanh luôn thừa nhận: đó là một trận đánh không cân sức. Phía ta ít người, vũ khí thô sơ; phía địch đông quân, trang bị mạnh, lại chủ động tiến công.
Nhưng chính trong thế yếu ấy, trí tuệ được phát huy đến mức cao nhất. Mỗi quyết định đều phải tính toán kỹ, bởi sai một bước là phải trả giá bằng máu.
Lợi thế lớn nhất của ta là hiểu làng. Từng lối đi, từng bờ tre, từng đoạn mương đều được tận dụng. Giao thông hào không đào thẳng mà uốn lượn, vừa tránh đạn, vừa tạo thế bất ngờ.
Khi địch tiến vào làng, ta không nổ súng ngay mà chờ đúng thời điểm. Để địch lọt sâu, đội hình bị chia cắt, rồi mới đồng loạt tấn công. Tiếng lựu đạn vang lên không chỉ gây sát thương, mà còn đánh vào tâm lý.
Ông Thanh nhớ rõ khoảnh khắc địch hoảng loạn bỏ chạy, vũ khí vứt lại đầy đường. Đó không phải là thắng lợi nhờ hỏa lực, mà nhờ đánh đúng chỗ yếu nhất của đối phương.
Ngay cả khi địch quay lại với pháo binh yểm trợ, ta vẫn linh hoạt thay đổi cách đánh: phân tán lực lượng, bám trụ từng cụm nhỏ, khiến địch không thể phát huy ưu thế.
Sau này, khi được hỏi điều gì quyết định thắng lợi, ông Thanh không ngần ngại nói: “Trí tuệ tập thể”.
Trận đánh ấy dạy cho ông một bài học suốt đời: trong chiến tranh, không chỉ có mạnh – yếu, mà còn có đúng – sai, khôn – dại. Và đôi khi, trí tuệ của những con người bình dị lại làm nên điều tưởng chừng không thể.



