TRẬN ĐÁNH KHÔNG TÊN TRÊN SÔNG SÊ CÔNG
TRẬN ĐÁNH KHÔNG TÊN TRÊN SÔNG SÊ CÔNG
Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Hải (Cựu chiến binh Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 9, Sư đoàn 304)
"Năm 1970, đơn vị chúng tôi nhận lệnh hành quân bảo vệ một cung đường vận tải chiến lược ven sông Sê Công. Địa hình vùng này hiểm trở cực kỳ, nước sông chảy xiết, vách đá dựng đứng. Địch phát hiện ra tuyến hành quân của ta nên tổ chức thả các cụm biệt kích dù xuống các đỉnh cao điểm nhằm thọc sâu, bẻ gãy đội hình chi viện.
Hôm đó, tiểu đội của tôi gồm 7 anh em đang lội qua một khúc suối cạn thì lọt vào trận địa phục kích của địch. Đạn từ các hốc đá trên cao trút xuống xối xả. Ngay loạt đạn đầu tiên, hai đồng chí đã hy sinh, khẩu đội trưởng bị thương nặng ở bụng. Trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, một bên là làn đạn dày đặc, một bên là dòng sông chảy xiết, chúng tôi buộc phải dựa vào các bục đá vôi chênh vênh để đánh trả.
Tôi ôm khẩu súng bắn tỉa CKC, căng mắt tìm các vệt khói súng của địch. Tiếng súng chát chúa vang động khắp thung lũng sông. Đồng chí liên lạc mới mười tám tuổi, tên là Toàn, quê Thái Bình, một tay ôm vết thương ở vai, một tay vẫn bò qua các gờ đá để tiếp đạn cho tôi. Cậu ấy thì thầm qua kẽ răng: 'Anh Hải, bắn chuẩn vào, tụi nó đông lắm!'.
Trận chiến giằng co suốt 4 tiếng đồng hồ dưới cái nắng hầm hập của đại ngàn. Bằng tinh thần quyết chiến, chúng tôi đã đẩy lùi 3 đợt tấn công, tiêu diệt toán biệt kích và bảo vệ an toàn cho thương binh. Trận đánh ấy không được ghi tên vào các chiến dịch lớn, chỉ là một trận chạm trán không tên trên bản đồ quân sự, nhưng máu của những người lính trẻ ngã xuống dòng Sê Công ngày ấy đã hòa vào mạch đất, góp phần làm nên ngày đại thắng vinh quang."


