Trận đánh không tiếng súng ở đồn Tân Dương
Mô tả ngắn: Sự mưu trí, kiên trì của cán bộ địch vận Tư Được trong việc dùng công tác dân vận làm tan rã một đại đội ngụy quân mà không tốn một viên đạn
Nội dung câu chuyện: Đồn Tân Dương những năm 1973 là một chốt điểm quân sự kiên cố do Đại đội 408 Bảo an ngụy chiếm đóng. Đồn trưởng là một tên sĩ quan ngoan cố, nhưng phần lớn binh lính bên dưới đều là thanh niên bị ép đi quân dịch, tâm lý vô cùng hoang mang và nhớ nhà. Đồng chí Tư Được (22 tuổi), cán bộ Địch vận huyện Lai Vung, đã được giao nhiệm vụ thực hiện chiến dịch "Địch vận lòng dân".
Tư Được không dùng hỏa lực để tấn công, mà dùng sự kiên trì và lý lẽ chính nghĩa. Anh tìm cách liên lạc với gia đình của các binh lính trong đồn, gửi những bức thư thăm hỏi, phân tích rõ tình hình chiến sự và chính sách khoan hồng của Mặt trận Giải phóng.
Đặc biệt, vào các đêm trăng sáng, Tư Được cùng Đội Nữ du kích Tân Dương áp sát hàng rào đồn bót, dùng loa tay cất tiếng hát ru Nam Bộ và đọc những bài thơ quê hương da diết. Tiếng loa vút lên giữa đêm khuya tịch mịch: "Mẹ già ngóng cửa chiều đông / Sao con còn đứng bên đồn giặc gian? / Trở về với ruộng với làng / Cùng dân đánh giặc giữ giàn trầu xanh...".
Tiếng hát và lời kêu gọi chân thành của Tư Được đã lay động mạnh mẽ tâm tư binh lính. Đêm ngày 15 tháng 3 năm 1973, toàn bộ binh lính Đại đội 408 đã phản chiến, trói tên đồn trưởng ngoan cố, mang toàn bộ 50 khẩu súng ra nộp cho cách mạng và trở về với gia đình.
Trận đánh không tiếng súng ở đồn Tân Dương là một mốc son chói lọi của công tác Địch vận. Câu chuyện dạy cho thế hệ trẻ bài học lớn về sức mạnh của chính nghĩa, về nghệ thuật "thu phục lòng người" và lòng nhân ái của dân tộc Việt Nam.


