Trận đánh mở đường và những giọt nước mắt đồng đội
Trong cuộc đời binh nghiệp, trận đánh mở đường qua điểm cao năm ấy là kỷ niệm khốc liệt nhất mà bác Nguyễn Văn Vạn không bao giờ quên. Bác nhớ lại từng tiếng pháo nổ rung chuyển mặt đất, từng quầng lửa rực sáng bầu trời và những đồng đội đã ngã xuống ngay trước mắt mình khi tuổi đời mới mươi mốt, mười hai. Bác nghẹn ngào chia sẻ rằng nỗi đau lớn nhất của người lính không phải là vết thương trên cơ thể, mà là phải tự tay chôn cất những người anh em thân thiết vừa mới cùng chung một chiến hào vài giờ trước. Giọt nước mắt của người lính lăn trên má hòa cùng khói súng đã biến thành quyết tâm sắt đá để tiếp tục tiến lên hoàn thành nhiệm vụ. Nghe lại khúc ca hùng ép nhưng đầy bi thương ấy từ bác Vạn, thế hệ Đoàn Thanh niên chúng tôi không khỏi bàng hoàng và kính cẩn nghiêng mình trước sự hy sinh vô bờ bến của các anh hùng liệt sĩ. Hòa bình hôm nay thực sự được đổi bằng máu và nước mắt của bao thế hệ, nhắc nhở tuổi trẻ Trù Ninh phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.



