Cựu chiến binh

Trận đánh mở màn chiến dịch – Câu chuyện từ người chiến sĩ năm xưa

Đà Nẵng16/04/2026Nguyễn Danh Y (xã Xuân Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một buổi chiều yên bình ở quê nhà Xuân Phú, tôi – Bí thư Chi đoàn Nguyễn Danh Y – có dịp được gặp và trò chuyện với ông Võ Ngọc Hoàng, người từng trực tiếp tham gia trận đánh diệt ác ôn mở màn chiến dịch mùa xuân năm 1975. Giọng ông trầm, chậm rãi nhưng đầy khí phách khi kể lại những ký ức hào hùng một thời “gan dạ giữa lòng địch”.

“Lúc ấy,” – ông Hoàng bắt đầu – “xã ủy Phú Hương xác định phải đánh thẳng vào hang ổ, sào huyệt của địch để làm chúng co cụm lại, tạo đà cho toàn chiến dịch. Và điểm được chọn chính là chợ Hương An, nơi được xem là căn cứ kiên cố, an toàn nhất của bọn ác ôn.”

Ông kể, yếu khu Hương An khi đó tập trung đông đảo bọn tề ấp, ác ôn khét tiếng từ Quế Thọ, Quế Cường, Phú Thạnh, Phú Phong, Bình Giang – Thăng Bình. Đây còn là nơi đóng của chi khu cảnh sát, cơ quan hành chính, phân chi khu quân sự cùng nhiều đồn bốt bao quanh. Đặc biệt, căn cứ Núi Quế được đế quốc Mỹ chọn làm chỗ đóng quân từ năm 1967, khiến khu vực này gần như “bất khả xâm phạm”.

Thế nhưng, ngay trong lòng địch, cơ sở cách mạng vẫn ngày càng được xây dựng vững chắc. Ông Hoàng cùng các đồng đội đã đưa con em gia đình cách mạng thâm nhập vào tổ chức phòng vệ dân sự của địch, nắm bắt tình hình và chuẩn bị cho giờ phút quyết định. “Chính sự chủ quan, mất cảnh giác của chúng lại trở thành cơ hội cho ta hành động”, ông mỉm cười nhớ lại.

Khi thời cơ đến, xã ủy giao nhiệm vụ cho đội công tác vùng địch và lực lượng vũ trang xã phối hợp tiến công. Ông Hoàng xúc động kể:

“Trước khi xuất kích, đồng chí Lê Quang Dũng – Bí thư xã ủy – dặn dò rất kỹ: ‘Phải nắm chắc, đánh chắc, an toàn vững chắc.’ Lời dặn ấy theo chúng tôi suốt đêm.”

Đêm tháng 12 năm 1974, trời lạnh buốt. Đội công tác có 5 người, cùng các cơ sở bên trong, chờ tín hiệu ở khu vực chợ Hương An. Hơn 4 tiếng đồng hồ nằm phục, nín thở quan sát trong bóng tối, từng âm thanh nhỏ cũng khiến tim người lính thắt lại. Rồi tín hiệu xuất hiện – một bậc lửa đốt thuốc – báo hiệu hành động bắt đầu.

“Chúng tôi lặng lẽ tiến vào, phối hợp chặt chẽ với cơ sở bên trong. Khi phát hiện bọn ác ôn còn ngủ say, chúng tôi đã bàn kỹ: nếu ném lựu đạn sẽ làm chết cả người vô tội. Vì vậy, anh em quyết định bắn trực tiếp vào mục tiêu, diệt gọn kẻ thù mà không gây thương vong cho dân,” ông Hoàng kể.

Trận đánh kết thúc nhanh gọn. Kết quả, lực lượng ta giải phóng toàn bộ B phòng vệ dân sự gồm 12 anh chị em cơ sở, tiêu diệt 2 tên ác ôn, thu 14 khẩu súng cùng nhiều đạn dược. Quan trọng hơn, chiến thắng này đã rung chuyển hệ thống phòng thủ của địch, khiến chúng hoang mang, co cụm – mở đường cho cuộc tổng nổi dậy giải phóng quê hương ngày 26/3/1975.

Khi kể lại, ông Hoàng trầm ngâm:

“Nếu đêm ấy, bọn tổng vệ đi tuần đóng cổng chợ lại, chắc anh em chúng tôi không còn đường thoát. Nhưng chính lòng quả cảm và tinh thần cách mạng đã giúp chúng tôi vượt qua.”

Rời buổi trò chuyện, tôi vẫn thấy ánh mắt của người chiến sĩ già ánh lên niềm tự hào xen lẫn xúc động. Trận đánh năm ấy không chỉ là chiến công mở màn chiến dịch, mà còn là minh chứng cho ý chí, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của bao thế hệ đi trước.

Với tuổi trẻ hôm nay, được nghe những câu chuyện như thế, chúng tôi càng hiểu hơn giá trị của hòa bình, càng thấy rõ trách nhiệm của mình trong việc giữ gìn, phát huy truyền thống cách mạng của quê hương Phú Hương anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn