Bài viết

Trận đánh ngày 11/10/1971 – Bắn cháy tàu chiến Mỹ chỉ sau vài loạt đạn

Quảng Trị30/04/2026Xã Đoàn Sen Ngư (Xã Đoàn Sen Ngư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào năm 1971, chiến trường miền Nam đang bước vào giai đoạn quyết liệt. Để ngăn chặn sự chi viện của ta, Mỹ tăng cường sử dụng tàu chiến bắn phá dọc hành lang ven biển Quảng Bình. Sau nhiều năm đối đầu, các nữ pháo thủ Ngư Thủy lúc này đã trở thành những "con sói biển" thực thụ trên cạn. Trận đánh ngày 11/10 không chỉ là một chiến công, mà là một màn trình diễn hỏa lực hoàn hảo của những đóa hoa thép.

1. Con mồi lọt vào "trận đồ cát"

Sáng ngày 11/10/1971, mặt biển Ngư Thủy mù sương. Đài quan sát của đại đội do các chiến sĩ có mắt nhìn "tinh như đại bàng" đảm nhiệm đã phát hiện một tàu khu trục Mỹ lừng lững tiến vào tọa độ X. Con tàu này vô cùng nghênh ngang, nó liên tục nã pháo vào khu vực làng mạc ven biển Hải Bắc nhằm phô trương sức mạnh và dọn đường cho một đợt đánh phá quy mô lớn.

Khác với những ngày đầu còn bỡ ngỡ, lần này đại đội trưởng ra lệnh cho các khẩu đội: "Kiên nhẫn nhử địch vào gần". Địch càng chủ quan, chúng càng tiến sát bờ. Khi con tàu chỉ còn cách trận địa chưa đầy 6 hải lý — khoảng cách "tử thần" đối với pháo 85mm ngắm trực tiếp — lệnh phát hỏa mới chính thức được phát ra.

2. Thần tốc và chính xác: 32 quả đạn trong 15 phút

Đúng 10 giờ 15 phút, trận địa pháo nữ Ngư Thủy đồng loạt khạc lửa. Khác với lối bắn thăm dò thường thấy, các cô gái thực hiện chiến thuật "bắn cấp tập".

Các pháo thủ số 4, số 5 nạp đạn nhanh thoăn thoắt, quả đạn 16kg được đẩy vào buồng nòng nhịp nhàng như một dây chuyền sản xuất. Pháo thủ số 1 và số 2 giữ chắc máy tầm, máy hướng, "khóa" chết mục tiêu trong kính ngắm. Chỉ trong vòng 15 phút ngắn ngủi, đại đội đã trút xuống đầu tàu địch 32 quả đạn. Sự thần tốc này khiến tàu Mỹ hoàn toàn bị bất ngờ, không kịp xoay xở để thực hiện các thao tác né tránh hay xả khói mù.

3. Khoảnh khắc tàu chiến Mỹ trúng đòn chí mạng

Ở loạt đạn thứ tư, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía biển. Qua ống nhòm, đại đội trưởng reo lên: "Trúng rồi! Cháy rồi!". Một quả đạn đã xuyên qua lớp thép, đánh thẳng vào phần hông tàu khu trục Mỹ. Ngay lập tức, một cột khói đen đặc, cao hàng chục mét bốc lên từ thân tàu.

Con tàu khổng lồ vốn dĩ là niềm tự hào của hải quân Mỹ bỗng chốc trở nên chao đảo. Lửa bắt đầu lan rộng, những tiếng nổ phụ từ bên trong tàu vọng lại bờ. Quân địch trên tàu hoảng loạn tìm cách dập lửa và tăng tốc chạy ra xa khỏi tầm hỏa lực khủng khiếp của những "người đàn bà Bắc Việt". Đây là trận đánh đạt hiệu suất cực cao: số lượng đạn ít, thời gian ngắn nhưng gây thiệt hại nặng nề cho đối phương.

4. Niềm vui vỡ òa trên cồn cát trắng

Khi con tàu địch lầm lũi rút chạy trong khói lửa, cả trận địa vang lên tiếng reo hò dậy đất. Nhân dân từ các hầm trú ẩn ùa ra, mang theo nước uống và hoa phi lao tặng các pháo thủ.

Chiến công ngày 11/10/1971 được báo cáo ngay lập tức lên Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh và Trung ương. Đây là món quà vô giá mà các cô gái Ngư Thủy dâng lên Bác Hồ kính yêu (dù Người đã đi xa nhưng di huấn của Người luôn soi sáng trận địa). Trận đánh này ghi dấu sự trưởng thành vượt bậc về trình độ kỹ thuật: Các chị đã biến pháo 85mm thành một thứ vũ khí có độ chính xác không thua kém gì tên lửa dẫn đường thời bấy giờ.

5. Ý nghĩa chiến thuật: Bài học về sự kiên nhẫn và chính xác

Trận đánh này đã được đưa vào giáo trình huấn luyện dân quân tự vệ sau này như một ví dụ điển hình về nghệ thuật chọn thời cơ. Việc nhử địch vào gần và tập trung hỏa lực cấp tập đã vô hiệu hóa hoàn toàn ưu thế về tầm bắn xa và radar của tàu chiến Mỹ.

Nó cũng minh chứng cho sức mạnh của sự hiệp đồng. 91 cô gái, từ người đo đạc, người nạp đạn đến người bắn, đã hoạt động như một cỗ máy hoàn hảo. Chiến thắng 11/10/1971 một lần nữa khẳng định: Trên dải cát Quảng Bình, hải quân Mỹ không có chỗ để dung thân.

Kết luận: Trận đánh ngày 11/10/1971 là một nốt thăng rực rỡ trong bản hùng ca Ngư Thủy. Những quả đạn pháo bay đi ngày ấy mang theo ý chí của cả một vùng đất lửa, thiêu rụi niềm kiêu hãnh của quân xâm lược. Sau trận này, mỗi khi đi qua vùng biển Ngư Thủy, các tàu chiến Mỹ thường phải giữ khoảng cách rất xa, vì chúng biết rằng sau những rặng phi lao kia là những "mắt thần" không bao giờ bỏ lỡ mục tiêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn