Trận đánh ngày Tết và chuyện báo tử nhầm
Trận đánh ngày Tết và chuyện báo tử nhầm
“Trận đánh dịp Tết Mậu Thân năm 1968, tôi bị thương nặng và bị địch bắt giam. Đơn vị không có tin tức gì của tôi nên đã gửi giấy báo tử về nhà, đề nghị địa phương cấp giấy chứng nhận liệt sĩ...". Ông Nguyễn Trường Khoa, thương binh hạng 3/4, ở thị trấn Đức Thọ, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh đã chia sẻ với chúng tôi những ký ức của một thời hoa lửa luôn in đậm trong tâm trí.
Vừa dứt lời, một tiếng nổ lớn vang ngay bên, ông Khoa ngất lịm. Khi mở mắt ra thì ông thấy bọn địch đang vây quanh và dùng chân đá mạnh vào người. “Vũ khí mày để đâu?”, bọn chúng hung hăng quát. “Tôi không có vũ khí gì cả”, ông Khoa trả lời. Một tên lính ngụy rê nòng súng kề vào đầu ông định nổ súng thì một tên khác ngăn lại, bảo: “Thằng này bị thương, tàn phế không làm được gì đâu, bắt sống, chúng ta sẽ được thưởng tiền, thưởng phép”. Sau đó, địch kéo lê ông về căn cứ. Trong thời gian bị giam cầm tại tiểu khu Đắc Lắc, ngày nào ông Khoa cũng bị địch tra tấn để khai thác thông tin. Dưới những đòn thù tàn ác của kẻ địch, ông Khoa vẫn kiên trung không khai báo... Cuối cùng, bọn địch chuyển ông Khoa đến trại giam Pleiku, rồi đưa ra địa ngục trần gian-nhà tù Phú Quốc.
Trong ngục tù Phú Quốc, ông Khoa và các đồng chí cộng sản kiên trung tiếp tục bị địch tra tấn. Nhưng sắt thép và đòn thù không thể làm nguội lạnh ý chí chiến đấu. Ông Khoa cho biết: “Kẻ thù càng tàn ác, bạo ngược bao nhiêu thì tất cả mọi người lại càng đoàn kết, tổ chức tuyệt thực khiến kẻ thù phải kinh sợ và khâm phục ý chí của các chiến sĩ cộng sản”.
Ở trong tù được hơn một năm thì người anh đồng hương tên là Trịnh Văn Khuê, ở huyện Thạch Hà (Hà Tĩnh) cũng bị địch bắt và chuyển đến nhà tù Phú Quốc. Ông Khoa kể tiếp: “Gặp tôi, anh Khuê đến bên và vỗ vai, nói nhỏ: “Khoa đó hả! Vẫn sống à? Mình nghe mọi người nói kết thúc trận đánh hôm đó, đơn vị quay lại tìm đồng đội, nhưng bọn địch đã dồn tất cả tử sĩ xuống hố bom rồi lấp chôn tập thể... Mọi người đều nghĩ Khoa đã hy sinh và báo về cho địa phương làm lễ truy điệu rồi”.
Năm 1973, ông Khoa và người anh đồng hương Trịnh Văn Khuê cùng được trao trả, được đưa về điều trị tại Trung tâm An dưỡng thương binh ở Tuyên Quang. “Biết tin tôi còn sống, bố tôi lúc đó đang là chuyên gia cố vấn hậu cần, kỹ thuật cho nước bạn Lào đã xin nghỉ phép. Đến trung tâm thăm tôi, bố tôi xin phép tổ chức đưa tôi và anh Khuê về thăm quê. Tôi trở về trong niềm vui, sự ngạc nhiên của người thân và hàng xóm. Sau đó hai năm, sức khỏe ổn định hơn, tôi xin trung tâm về địa phương”, ông Khoa nhớ lại.
Đã hàng chục năm trôi qua, nhưng ký ức về thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên trong trí nhớ ông Khoa. Hiện nay, ông Khoa đã mở hiệu thuốc Nam, khám, chữa bệnh cho nhân dân, cuộc sống gia đình đầm ấm, hạnh phúc; còn tấm bằng Tổ quốc ghi công đã ghi nhầm tên ông năm xưa thì vẫn được ông gìn giữ như một kỷ vật khó quên trong đời quân ngũ.



