Trận đánh ở Mường Đôi - Quảng Nam
Có những trận đánh, khi nhắc lại sau hàng chục năm, người lính vẫn không thể quên được cảm giác bị dồn vào giữa vòng vây của quân địch. Trận đánh ở Quảng Nam – Mường Đôi là một ký ức như thế.

Khi ấy, đơn vị chúng tôi bị lực lượng địch ở Quảng Nam – Đà Nẵng bao vây. Chúng tạo thành một thế trận hình chữ C ngược, khép chặt vòng vây. Bên trong có khoảng 9 đại đội địch, trong khi lực lượng của chúng tôi chỉ còn khoảng 80 người.
Giữa một vòng vây dày đặc, anh em gần như không còn đường lui.
Chỉ có một con đường để thoát ra, nhưng con đường ấy lại dẫn thẳng về phía bốt, đồn của địch. Đơn vị bị kẹt trên một gò đất cao giữa vòng vây. Ban ngày, không dễ tìm được cách phá thế bao vây. Càng ở lâu, vòng vây của địch càng siết chặt.
Đêm xuống, chúng tôi hiểu rằng không thể cứ chờ đợi. Muốn sống, muốn thoát ra, chỉ còn cách đánh.
Địch tập trung lực lượng rất đông, hơn một tiểu đoàn bố trí dưới những gò đất, xây dựng công sự, hầm hào kiên cố, có nơi làm hầm hai, ba tầng. Phía chúng tôi có các loại hỏa lực như D60, D40, trung liên D41 và hai khẩu đại liên, được tập trung để mở hướng đột phá.
Khoảng cách đến vị trí địch hơn một nghìn mét.
Rồi pháo kích bắt đầu.
Trong khoảng 10 đến 25 phút, hỏa lực liên tục dội xuống trận địa đối phương. Đó là khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng căng thẳng đến nghẹt thở. Ai cũng hiểu rằng sau tiếng pháo là thời khắc xung phong, là lúc phải giành giật từng mét đất để mở đường thoát khỏi vòng vây.
Rồi lệnh xung phong vang lên.
Những người lính lao về phía trước.
Trong tiếng súng và tiếng pháo, họ chiến đấu với quyết tâm phá bằng được thế bao vây. Sau trận đánh, qua Đài Tiếng nói Việt Nam, chúng tôi nghe tin đã tiêu diệt được một tiểu đoàn địch.
Nhưng phía sau chiến thắng ấy là những mất mát mà người lính không bao giờ quên.
Sau đó, đơn vị chúng tôi được Mặt trận 4 đến hỗ trợ. Từ phía dưới hàng cọc, quân ta tiếp tục đánh lên khu vực cánh đồng Bà Thuần, Quảng Nam, từng bước phá thế kìm kẹp.
Cuối cùng, vòng vây được giải tỏa.
Nhưng để đổi lấy con đường sống ấy, chúng ta cũng đã phải chịu những hy sinh.
Trong số những người nằm lại, có một người đồng đội thân thiết nhất của tôi – cũng là người Thanh Hóa.
Chiến tranh đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhắc đến trận đánh năm ấy, ký ức về người đồng đội lại trở về. Người đã cùng mình chiến đấu, cùng chia sẻ những ngày tháng khốc liệt nhất, rồi mãi mãi nằm lại trên mảnh đất Quảng Nam.
Có những người lính đã đi qua chiến tranh và trở về.
Có những người mãi mãi ở lại với chiến trường.
Nhưng trong ký ức của những người còn sống, họ chưa bao giờ mất đi.
Bởi mỗi chiến thắng đều có những cái giá phải trả, và phía sau mỗi bước chân người lính trở về là bóng dáng của những đồng đội đã hy sinh.
Mường Đôi – Quảng Nam không chỉ là một trận đánh.
Đó là ký ức về một thời máu lửa, về tình đồng đội và về những người con Thanh Hóa đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.




