Bài viết

TRẬN ĐÁNH PHỤC KÍCH TẠI DỐC SUỐI MĂNG – NĂM 1974

Lào Cai12/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
TRẬN ĐÁNH PHỤC KÍCH TẠI DỐC SUỐI MĂNG – NĂM 1974

Năm 1974, vùng giáp ranh giữa Tây Nguyên và đường Trường Sơn liên tục bị địch cho quân tuần tiễu, nhằm cắt đứt các tuyến vận chuyển của ta. Trung đoàn của đồng chí Hà Sinh Hải nhận nhiệm vụ tổ chức một trận phục kích tại dốc Suối Măng, nơi địa hình hiểm trở, hai bên là vách núi dựng đứng, ở giữa là con đường đất độc đạo mà địch thường di chuyển bằng các toán biệt kích nhỏ.

Chuẩn bị trong im lặng tuyệt đối

Đêm trước ngày đánh, anh Hải – lúc ấy là tiểu đội phó – được giao phụ trách cánh trái của trận địa phục kích. Đơn vị phải bí mật hành quân vòng rừng gần 12 giờ đồng hồ để chiếm lĩnh vị trí, không được để địch phát hiện bất cứ dấu vết nào.

Trong màn sương dày đặc, anh dặn tân binh:

“Trận này phải đánh nhanh, đánh chuẩn. Khi tôi ra hiệu thì mới nổ súng, không ai được tự ý.”

Cả tiểu đội nấp bên những tảng đá lớn, phủ lá nguỵ trang, nín thở chờ thời điểm.

Thời khắc xuất hiện của toán biệt kích

Khoảng gần 9 giờ sáng, tiếng lách cách kim loại và tiếng nói chuyện bằng tiếng lạ từ cuối dốc vọng lên. Đó là toán biệt kích khoảng hơn chục tên, mang theo súng AR15 và nhiều lựu đạn M26. Chúng đi thành hàng dọc, cảnh giác nhưng không ngờ bên sườn dốc lại có lực lượng của ta.

Anh Hải ghé sát tai từng người nhắc khẽ:

“Đợi chúng vào đúng cửa tử… giữ bình tĩnh!”

Toán đầu tiên vừa bước tới khe đá – nơi làn đạn của ta có thể cắt ngang toàn bộ đội hình – anh Hải siết chặt tay, giơ tín hiệu.

Lệnh nổ súng – Bất ngờ như sét đánh

Tiếng B40 của chiến sĩ Hậu khai hỏa đầu tiên, quả đạn lao đi xé gió, nổ tung ngay giữa đội hình địch. Toán biệt kích hoảng loạn chưa kịp tìm chỗ ẩn nấp thì AK từ hai bên sườn đã bắn dồn dập.

Anh Hải vừa bắn vừa hô lớn:

“Bao vây hai cánh! Không để chúng thoát xuống suối!”

Một tên địch ẩn sau gốc cây, bắn trả dữ dội về phía tân binh Sơn – người mới vào chiến trường được hơn một tháng. Thấy Sơn chới với, anh Hải lập tức lao lên, quát:

“Nằm xuống!”

Anh kê súng, nhả một loạt đạn chuẩn xác, triệt hạ tên địch đang uy hiếp đồng đội.

Cuộc truy đuổi dưới lòng suối

Một nhóm nhỏ biệt kích còn sống sót tìm cách chạy xuống con suối cạn để thoát thân. Không để chúng có cơ hội gọi viện, anh Hải dẫn hai chiến sĩ đuổi theo. Địa hình trơn trượt, đá lởm chởm nhưng anh vẫn giữ tốc độ, áp sát nhóm địch.

Khi cách chỉ còn hơn 20 mét, anh lập tức ném một quả lựu đạn chặn đầu. Tiếng nổ chát chúa vang vọng cả đoạn suối. Nhóm biệt kích hoang mang, bị khẩu AK của anh cùng đồng đội khống chế hoàn toàn.

Chỉ sau chưa đầy 15 phút, toàn bộ toán biệt kích bị tiêu diệt và bắt sống.

Thu chiến lợi phẩm – Mở thông tuyến vận chuyển

Trận đánh kết thúc nhanh, gọn, đúng kế hoạch. Đơn vị thu được nhiều súng AR15, la bàn, bản đồ và thiết bị thông tin. Quan trọng hơn, tuyến đường ở dốc Suối Măng được đảm bảo an toàn, góp phần giúp các đoàn vận tải của ta tiếp tục vận chuyển hàng nghìn tấn hàng vào chiến trường trong mùa khô năm ấy.

Khi trở về, Trung đội trưởng vỗ vai anh Hải đầy tự hào:

“Hải! Tổ của cậu đánh đẹp lắm. Bình tĩnh, quyết đoán – xứng đáng là chỗ dựa cho tân binh.”

Còn các chiến sĩ trẻ hôm ấy thì mãi nhớ hình ảnh người chỉ huy lao lên giữa làn đạn để che cho đồng đội.

Ký ức còn mãi

Dốc Suối Măng không phải trận đánh lớn nhất, nhưng là trận thể hiện rõ nhất cái chất của người lính F344:
Mưu trí – Gan dạ – Luôn đặt đồng đội lên trên bản thân.

Đồng chí Hà Sinh Hải luôn nhắc lại:

“Cái giữ chúng tôi sống không chỉ là súng ống, mà là tình đồng chí trong những lúc sinh tử.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn