Trận Đánh Quyết Định Trên Đường Về Chợ
Khu vực lộ gần ấp Cây Cầy và các tuyến đường về chợ tại Phú Quốc, giai đoạn cuối năm 1961 - đầu năm 1962. Đây là lúc ta đẩy mạnh các hoạt động phục kích để bẻ gãy các mũi hành quân lẻ của địch, nhằm làm chủ các tuyến giao thông huyết mạch trên đảo.
Trời xế chiều, một đại đội biệt kích của địch chia làm hai cánh hành quân về phía chợ. Chúng đi dưới sườn thấp, bắt một số người dân đi đầu để làm lá chắn, vừa đi vừa cười nói chủ quan vì nghĩ rằng lực lượng cách mạng không dám nổ súng khi có dân. Nhưng chúng đã lầm trước sự mưu trí của các anh Hai Khánh, Bảy Hải và đội du kích địa phương.
Trận địa phục kích của ta được bố trí vô cùng bí mật, sát mép lộ. Các chiến sĩ phải nằm ép mình xuống đất, nín thở chờ đợi. Hai Khánh dặn kỹ anh em: chỉ được nổ súng khi bộ phận dân đi đầu đã đi qua khỏi tầm bắn để tránh thương vong cho bà con. Khi toán dân vừa đi khuất một đoạn, khoảng cách giữa ta và địch chỉ còn hơn mười mét, lệnh "Bắn!" vang lên xé toạc không gian tĩnh lặng.
Các họng súng đồng loạt khạc lửa. Một tên thiếu úy và nhiều tên biệt kích đi đầu bị tiêu diệt ngay lập tức. Trong khói súng mịt mù, anh Minh (Địa) phát hiện một tên địch đang định tháo chạy, anh nhanh như sóc lao tới, dùng mã tấu chém một nhát dứt khoát khiến tên địch không kịp trở tay. Trận đánh kết thúc nhanh chóng, ta thu được nhiều súng các-bin, tôm-xơn và đạn dược trong sự ngỡ ngàng của quân địch.
Câu chuyện này là minh chứng tuyệt vời cho sự mưu trí và lòng nhân văn của quân đội ta. Dù trong tình thế chiến đấu ác liệt, người chiến sĩ cách mạng vẫn đặt sự an toàn của nhân dân lên trên hết, sẵn sàng chờ đợi thời cơ nguy hiểm nhất để không làm hại đến bà con.
Đối với các em học sinh, trận đánh trên đường về chợ dạy cho chúng ta về bài học "biết người biết ta" và tinh thần dũng cảm quyết đoán. "Độ nóng" của thời hoa lửa không chỉ đến từ tiếng súng, mà còn từ sự đấu trí cân não để bảo vệ dân, giữ đất. Mong rằng các em sẽ luôn ghi nhớ: sức mạnh thực sự của một chiến sĩ không chỉ nằm ở vũ khí, mà nằm ở đạo đức và lòng yêu dân vô bờ bến.



