TRẬN ĐÁNH QUYẾT TỬ “1 ĐỔI 3”
Cuối năm 1967, tại chiến trường miền Đông Nam Bộ, không khí chuẩn bị cho Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 sục sôi từng cánh rừng. Lúc ấy, đồng chí Lê Văn Dũng, một sĩ quan trẻ đầy bản lĩnh, giữ chức Đại đội phó Đại đội 12, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 1, Sư đoàn 9, được giao nhiệm vụ đánh vào tuyến vòng ngoài, tạo vành đai thép ngăn quân địch chi viện cho nội đô Sài Gòn. Mục tiêu trọng yếu của Trung đoàn 1 là Trung tâm huấn luyện Quang Trung, nơi đào tạo hàng chục nghìn quân dự bị, án ngữ cửa ngõ Tây Bắc thành phố.
Tháng 1 năm 1968, đơn vị hành quân về đồng bằng trong sự đùm bọc của nhân dân vùng giải phóng. Đêm giao thừa, lời chúc Tết của Bác Hồ vang lên, thôi thúc mỗi người lính sẵn sàng bước vào trận đánh lớn. Tuy nhiên, khó khăn xuất hiện ngay từ giai đoạn cơ động. Do thiếu phương tiện, chỉ một đại đội có thể đi trước. Đại đội 12 của đồng chí Lê Văn Dũng được lệnh làm mũi chủ công độc lập để kịp giờ nổ súng. Sau khi theo đường sông tiếp cận vị trí, đơn vị tiến vào khu vực tập kết, sẵn sàng cho trận đánh hiểm nguy nhất.Quang Trung là cụm quân sự kiên cố, tường đất, hào chông, kẽm gai dày đặc. Một cuộc hội ý khẩn cấp tại ngôi chùa gần đó diễn ra. Do Tiểu đoàn 3 chưa kịp lên đội hình, Đại đội 12 buộc phải nổ súng trước để hiệp đồng với toàn Miền. Phương án mở cửa bằng bộc phá bị loại bỏ; quyết định táo bạo là đánh thẳng vào cổng chính.Để nhận diện nhau trong đêm tối, đồng chí Lê Văn Dũng chỉ đạo bộ đội xé võng dù buộc vào tay trái. Khi tới khu vực “Câu lạc bộ Quang Trung”, ánh đèn và tiếng cười của sĩ quan địch vang lên giữa đêm. Nhận thấy thời cơ đã chín muồi, đồng chí hội ý chớp nhoáng rồi ra lệnh khai hỏa. Quả B-40 đầu tiên xé tan màn đêm, mở đầu cuộc chiến ác liệt. Dưới sự chỉ huy của đồng chí, các trung đội nhanh chóng đánh chiếm đài phát thanh, khu học cụ, trung tâm chỉ huy; loại gần một trăm tên địch chỉ trong vài phút.Nhưng địch có quân số đông và xe tăng yểm trợ. Trong tình thế bất lợi, đồng chí Lê Văn Dũng dẫn dắt đơn vị lợi dụng hệ thống mương xi măng và cây ba đậu ven đường làm trận địa, bình tĩnh chống trả. Đại đội 12 đã bắn cháy 3 xe tăng, làm chững lại đợt phản kích của quân thù.Đến gần sáng, thương vong tăng nhanh. Chính trị viên Nguyễn Xuân Phó bị thương nặng, vẫn kịp dặn đồng chí Lê Văn Dũng hủy vũ khí của đồng đội hy sinh để không rơi vào tay địch. Phó Chính ủy Tám Sơ cũng trúng đạn, để lại bức thư tuyệt mệnh đầy khí phách, truyền thêm sức mạnh cho cán bộ chiến sĩ.Khi trời sắp sáng, lệnh rút quân được ban ra. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh người chiến sĩ Đực, mặt mũi nát vụn, đôi mắt hỏng, vẫn ngồi bên khẩu thượng liên yểm trợ cho đơn vị đã khắc sâu vào tâm trí đồng chí Dũng. Rời trận địa, đơn vị tiếp tục bị máy bay địch oanh kích; đồng chí Lê Văn Dũng bị vùi lấp nhưng may mắn thoát chết.Cuối cùng, trong hơn trăm cán bộ chiến sĩ xuất trận, chỉ còn chưa đầy hai chục người lành lặn. Bên những kỷ vật của đồng đội đã khuất, đồng chí Lê Văn Dũng nghẹn ngào đọc bài thơ “Đợi anh về” của Chính trị viên Nguyễn Xuân Phó, nước mắt hòa cùng bụi đường và máu: “Anh còn nhớ một chiều vàng rực/ Em vội vàng tiễn bước anh đi/ Dòng sông nước biếc nặng ghi/ Em chờ hứa đón anh đi hẹn về”.Trận đánh vào Trung tâm huấn luyện Quang Trung không chiếm giữ được mục tiêu nhưng đã ghi dấu một kỳ tích quả cảm: loại khỏi vòng chiến đấu hơn 300 tên địch, phá hủy 3 xe tăng. Quan trọng hơn, trận đánh đã chứng minh sự trưởng thành vượt bậc về tư duy chiến thuật và lòng quả cảm không giới hạn của người chiến sĩ Sư đoàn 9. Để rồi, 7 năm sau, đồng chí Lê Văn Dũng đã cùng đồng đội cất cao chiến thắng khải hoàn.


