Trận đánh sân bay Đà Nẵng 1965
Sưu tầm
CĂN CỨ BẤT KHẢ XÂM PHẠM VÀ NỖI ĐAU MÂN QUANG
Năm 1965, khi đế quốc Mỹ bắt đầu triển khai chiến lược "Chiến tranh cục bộ", sân bay Đà Nẵng trở thành một trong những căn cứ quân sự quan trọng bậc nhất miền Nam. Với hơn 200 máy bay các loại và sự canh phòng cẩn mật của Sư đoàn 1 Không quân Mỹ, nơi đây được coi là "bất khả xâm phạm".
Tuy nhiên, đằng sau lớp hàng rào thép gai và những máy bay trinh sát tối tân là những tội ác không thể dung thứ. Ngày 16/3/1965, máy bay từ căn cứ này đã ném bom giết hại 45 em học sinh tại thôn Mân Quang (Hòa Quý). Nỗi đau ấy đã trở thành ngọn lửa căm thù, thôi thúc quân và dân Đà Nẵng quyết tâm đánh sập sào huyệt của quân thù.
NGHỆ THUẬT "LÒNG DÂN" VÀ SỰ CHUẨN BỊ CÔNG PHU
Để đánh được một mục tiêu quan trọng như sân bay Đà Nẵng, Đại đội 1 Đặc công đã thực hiện một quá trình chuẩn bị kỹ lưỡng suốt nhiều tháng ròng:
Hầm bí mật trong lòng địch: Ngay sát hàng rào sân bay, gia đình chị Nguyễn Thị Kỳ đã dũng cảm đào hầm bí mật, nuôi giấu tổ trinh sát trong nhiều tuần để vẽ lại sơ đồ chi tiết từng khu vực của địch.
Huấn luyện khắc nghiệt: Tại căn cứ Sơn Gà (Đại Lộc), bộ đội đã luyện tập hơn 3 tháng, giả lập mọi tình huống tác chiến có thể xảy ra.
Hành quân bí mật: Suốt 7 đêm liền, đơn vị đã vượt qua hàng chục đồn bốt địch, di chuyển trong đêm và ẩn náu dưới sự che chở của nhân dân các làng Trung Hòa, Hòa Phụng. Sự tiếp tế và bảo mật của nhân dân chính là lớp giáp bảo vệ đơn vị an toàn trước ngày nổ súng.
20 PHÚT "BÃO LỬA" TRONG LÒNG SÂN BAY
Đúng 0 giờ 28 phút ngày 30/6/1965, trận đánh bắt đầu:
Mũi thọc sâu: Do đồng chí Phan Văn Lãng chỉ huy phát hỏa ngay trung tâm sân bay, gây nên sự hỗn loạn tột độ cho quân Mỹ.
Mũi phối hợp: Đồng chí Lê Công Trại dẫn quân đánh từ hướng Tây Nam, sử dụng AK, lựu đạn, cối và ĐKZ tiêu diệt từng mục tiêu một.
Lấy thân làm giá súng: Trong khoảnh khắc cơ động nhanh, các pháo thủ ĐKZ đã dũng cảm lấy chính thân mình làm giá súng để đồng đội kịp thời nổ súng tiêu diệt các hỏa điểm địch đang bắn xối xả
Lửa bùng cháy dữ dội từ những xác máy bay Mỹ. Chỉ trong vòng 20 phút ngắn ngủi, Đại đội 1 đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và rút quân trước khi địch kịp phản ứng.
CHIẾN THẮNG VANG DỘI VÀ SỰ CHE CHỞ CỦA NHÂN DÂN
Dù địch điên cuồng điều động xe tăng M113 và bộ binh hòng bịt đường rút tại khu vực Đò Xu, nhưng quân ta đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó. Các tổ chốt chặn đã chiến đấu ngoan cường, bắn cháy xe bọc thép để bảo vệ đội hình rút lui.
Đặc biệt, tại bến Đò Xu, nhân dân Hòa Phụng và Hòa Đa đã chờ sẵn với ghe thuyền để đón bộ đội qua sông Cẩm Lệ ngay trong đêm. Những chiến sĩ bị thương được đưa về các gia đình cơ sở để chăm sóc, nuôi giấu an toàn trước sự lùng sục điên cuồng của quân thù.
Kết quả trận đánh:
59 máy bay bị phá hủy.
48 xe quân sự bị đánh hỏng.
271 tên lính Mỹ bị tiêu diệt.
Sự kiện này đã chấn động dư luận thế giới, báo đài quốc tế phải thừa nhận đây là một "thiệt hại nặng nề" của quân đội Mỹ tại Việt Nam.
Trận đánh sân bay Đà Nẵng 1965 là một minh chứng hùng hồn cho sự sáng tạo của nghệ thuật quân sự đặc công: "Dùng ít thắng nhiều, dùng yếu đánh mạnh". Đó là sự kết hợp tuyệt vời giữa lòng quả cảm của người chiến sĩ và sự trung kiên của nhân dân vùng ven Đà Nẵng. Chiến công ấy mãi mãi là niềm tự hào, là bài học về tinh thần bám dân, bám đất để chiến thắng mọi kẻ thù xâm lược.
Sưu tầm



