TRẬN ĐÁNH TẠI NÚI BẠC – YÊN MINH NĂM 1984
TRẬN ĐÁNH TẠI NÚI BẠC – YÊN MINH NĂM 1984 CỦA ĐƠN VỊ BÁC HOÀNG ĐÌNH NGẠN
TRẬN ĐÁNH TẠI NÚI BẠC – YÊN MINH NĂM 1984 CỦA ĐƠN VỊ BÁC HOÀNG ĐÌNH NGẠN
( Thương binh hạng 3/1 – Thôn Bản Rịa, xã Yên Thành)
Giữa tháng 2 năm 1982, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, thanh niên Hoàng Đình Ngạn lên đường nhập ngũ, biên chế vào đơn vị C5 – J2 – E247, đảm nhiệm vai trò cán bộ khung huấn luyện. Đó là giai đoạn biên giới phía Bắc còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ xung đột, nhiệm vụ xây dựng lực lượng và sẵn sàng chiến đấu được đặt lên hàng đầu.
Sau một thời gian công tác, ông được đơn vị cử đi học Trường Sĩ quan Quân khu trong 11 tháng. Hoàn thành khóa học, ông trở về làm bộ đội biệt phái, trực tiếp phụ trách công tác quân sự tại tám xã biên giới, nơi tuyến đầu Tổ quốc luôn đối diện với hiểm nguy.
Tháng 4 năm 1984, tình hình biên giới Hà Giang diễn biến đặc biệt căng thẳng. Quân Trung Quốc liên tiếp mở các đợt tiến công, lấn chiếm các điểm cao chiến lược, trong đó có khu vực 1509 – 2005 thuộc vùng Lũng Bạc, Yên Minh, Minh Hà Giang, uy hiếp trực tiếp tuyến phòng thủ của ta.
Trong bối cảnh đó, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh điều động đồng chí Hoàng Đình Ngạn trở về Trung đoàn 247, giữ chức vụ cán bộ trung đội, trực tiếp tham gia chiến đấu.
Rạng sáng ngày 27 tháng 4 năm 1984, đơn vị nhận lệnh xuất phát hành quân. Ban đầu, đoàn xe được lệnh lên Cốc Nghè để chi viện cho mặt trận 1509. Tuy nhiên, khi đến địa phận xã Cốc Nghè, mệnh lệnh được thay đổi: toàn đơn vị quay về thị xã Hà Giang, rồi tiếp tục cơ động lên huyện Yên Minh, để tăng cường lực lượng phòng thủ Núi Bạc – Yên Minh.
Thời điểm đó, đồn B Yên Minh đã rơi vào tay địch. Núi Bạc trở thành điểm nóng, nơi ta buộc phải giữ bằng mọi giá để ngăn chặn bước tiến sâu hơn của đối phương.
Từ tối 28 tháng 4, đơn vị chính thức bước vào trận chiến ác liệt. Cuộc chiến kéo dài liên tục đến rạng sáng 29 tháng 4 và dai dẳng cho tới ngày 2 tháng 5 năm 1984.
Suốt nhiều ngày đêm, mưa rừng Hà Giang trút xuống không ngớt. Bộ đội phải ăn cơm sấy, ngủ trong chiến hào, sống giữa bùn đất và khói lửa. Địch sử dụng pháo binh với mật độ cực lớn, bắn từ rạng sáng đến 11 giờ 30 trưa, có ngày kéo dài tới 4 giờ chiều, biến cả khu vực Núi Bạc thành một biển lửa.
Đến khoảng 11 giờ trưa ngày 2 tháng 5 năm 1984, sau khi bộ binh Trung Quốc rút lui, pháo địch lập tức dồn dập trút xuống các trận địa ta đang chốt giữ, với ý đồ hủy diệt hoàn toàn lực lượng phòng ngự.
Trận đánh để lại hậu quả vô cùng nặng nề. Một tiểu đoàn của đơn vị có 48 đồng chí bị thương, 11 đồng chí hy sinh và 5 đồng chí mất tích, không tìm thấy thi thể.
Trong số những người bị thương, đồng chí Hoàng Đình Ngạn là một trong những người bị thương nặng nhất. Do tình hình chiến sự ác liệt, ông không thể được đưa ra tuyến sau ngay, buộc phải nằm bất động tại trận địa suốt gần 28 ngày, giữa mưa rừng, bom đạn và cái chết luôn cận kề.Sau đó, anh em đồng đội đã cáng ông đi bộ hơn 12 km qua rừng núi hiểm trở, đến điểm có xe ô tô đón. Ông được đưa về Bệnh viện Yên Minh, phẫu thuật lấy mảnh đạn, điều trị trong khoảng 6–7 ngày, rồi tiếp tục chuyển xuống Bệnh viện Quản Bạ, tạm ở nhà dân gần huyện đội Quản Bạ.Khi tỉnh táo hơn và được xác định còn khả năng cứu chữa, ông được đưa về C40 Hà Giang (Bệnh viện Quân y Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh). Do vết thương quá nặng: mất 1/3 phổi, gãy 5 xương sườn, ông được ưu tiên vận chuyển bằng máy bay trực thăng về Bệnh viện Quân y 103 (Hà Đông) để tiếp tục điều trị chuyên sâu.
Sau chiến sự, do pháo địch bắn phá không ngừng, đội hình đơn vị bị chia cắt, việc thu hồi thi hài liệt sĩ vô cùng khó khăn. Có những đồng chí sau 7 ngày mới tìm được xác, nhưng không thể nhận dạng vì thi thể đã biến dạng nặng, mắt không còn, cơ thể bị côn trùng bâu kín.
Với trách nhiệm của một người chỉ huy, một người đồng đội còn sống, ông Hoàng Đình Ngạn đã cung cấp đầy đủ thông tin về các đồng chí mất tích, góp phần để Nhà nước và gia đình có cơ sở xác minh, tri ân và ghi nhận sự hy sinh của các anh.
Trận đánh tại Núi Bạc – Yên Minh năm 1984 đã đi qua hơn bốn thập kỷ, nhưng máu xương của những người lính Trung đoàn 247 vẫn hòa vào từng tấc đất biên cương Hà Giang.
Câu chuyện của bác Hoàng Đình Ngạn – thương binh hạng 1/3, thôn Bản Rịa, xã Yên Thành là minh chứng sống động cho ý chí kiên cường, tinh thần “còn người còn trận địa” của Bộ đội Cụ Hồ, góp phần giữ vững từng tấc đât đường biên, cột mốc của Tổ quốc.



