Cựu chiến binh

TRẬN ĐÁNH TRẠM BIẾN THẾ HÀNG XANH CỦA NỮ BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN

Một ngày mùa thu năm 1967, hai nữ chiến sĩ biệt động Sài Gòn là Oanh và Dung nhận nhiệm vụ đánh phá trạm biến thế điện Hàng Xanh. Giữa phố xá Sài Gòn, họ cải trang như những người dân bình thường, bí mật tiếp cận mục tiêu rồi rút ra trước khi vụ nổ xảy ra. Trạm biến thế bị hư hại nặng, nhiều đầu mối dây điện bị phá hỏng, một khu vực rộng lớn mất điện trong nhiều ngày. Câu chuyện là một lát cắt tiêu biểu về hoạt động của biệt động thành ngay giữa lòng đô thị.

Hưng Yên14/08/2026Xã Lam Sơn (Xã Lam Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời kỳ lịch sử

1967 – Kháng chiến chống Mỹ, hoạt động của biệt động Sài Gòn – Gia Định.
PHẦN I – HAI NỮ CHIẾN SĨ GIỮA LÒNG SÀI GÒN

Sài Gòn năm 1967.

Đó là một thành phố đông đúc, nhộn nhịp và được kiểm soát chặt chẽ.

Nhưng ngay giữa những con đường đông người ấy, lực lượng cách mạng vẫn tồn tại trong bí mật.

Biệt động thành hoạt động theo một cách rất khác.

Họ không có chiến hào.

Không có những trận địa rộng lớn.

Không có đội hình hàng trăm người.

Nhiều khi chỉ là một vài chiến sĩ.

Một căn nhà cơ sở.

Một chiếc xe.

Một bộ quần áo bình thường.

Và một nhiệm vụ phải hoàn thành.

Trong những năm chiến tranh, các mục tiêu nằm sâu trong đô thị như cơ quan quân sự, kho tàng, cơ sở hậu cần và các công trình quan trọng của đối phương trở thành những mục tiêu mà biệt động phải nghiên cứu rất kỹ.

Trong một ngày mùa thu năm 1967, nữ chiến sĩ biệt động Oanh nhận nhiệm vụ đánh trạm biến thế điện Hàng Xanh.

Người đi cùng bà là Dung, một nữ chiến sĩ có nhiều kinh nghiệm hoạt động và chiến đấu trong nội thành.

Đó là trận đánh đầu tiên của Oanh được bà nhớ lại trong hồi ký.

Và chính vì là lần đầu tiên, sự hồi hộp càng lớn.

Đánh được mục tiêu là một chuyện.

Nhưng sau khi tiếng nổ vang lên, làm thế nào để rời khỏi nơi đó mà không bị bắt mới là điều khiến người nữ chiến sĩ lo lắng.

Trong hoạt động biệt động, tiếp cận được mục tiêu chưa phải là kết thúc.

Rút lui an toàn cũng là một phần của trận đánh.

Hai người phụ nữ chuẩn bị lên đường.

Không có gì trên vẻ ngoài của họ khiến người đi đường nghĩ rằng họ đang mang theo một nhiệm vụ đặc biệt.

Họ hòa vào thành phố.

Và tiến về Hàng Xanh.

https://images.openai.com/static-rsc-4/zBES6lIlYpxciR42pbSgg90-7TSL8H9KyJyUtLCpyX2olSK2QRX-SNQJ7oClkcpeFNLO9opR1uJESdu0yebovhFCSF7tE-2CNB82asxmUQfX7oXgNsx6OSmVY3sHQrW9Pvrhusw2QlONlJHEHQ5u0pP0145vxPzyqyPVYwKLN9qo5OBwk_yDjaghyhSSTXki?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/DoKQu0kpwPWPt3mrWAJyFyW-GcwOaylvcscsIZGTahQR-mRE_SRH4UqRU34y9oNcYzYijbEYtJuOlQ5_zz-YeQ9qaQzIqjk4u1BgpihcKDy1w3gudHz4DkJIHnS1Z0OSYGCfkvLldqFAthEPLxpNaPPcJG9zKQ5RaAnN7b-SQqVQmUaC8-Yxw-Am9dDxBC7c?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/xrUlrVCug_tF1rJF5PcL0TUiB-SYbrFNu1yoTfq5NoB0KnaojngWNl-wdcV3__5qD5LJCry-Ede7DHaF5B2VXDCyNG-nstrIH-f3Ym7igcIXA21CFPBHhtfm4FItBBQuWdBGlmcWZthc3fKwqsjdd0Z27n1WGVyftsPcFOK7mDR9jKhjK3qK8PCmhjuPcSLx?purpose=fullsize

Chú thích ảnh: Đường phố Sài Gòn trong thập niên 1960 – bối cảnh đô thị nơi các chiến sĩ biệt động phải hoạt động bí mật giữa dân cư và hệ thống kiểm soát của đối phương.

Nguồn ảnh: Tư liệu ảnh lịch sử Sài Gòn trước năm 1975. Ảnh dùng để tái hiện bối cảnh, không phải ảnh xác nhận Oanh và Dung.


PHẦN II – HÒA VÀO DÒNG NGƯỜI

Điều khó nhất của một chiến sĩ biệt động hoạt động trong nội thành đôi khi không phải là mang vũ khí.

Mà là không để ai nhận ra mình đang làm nhiệm vụ.

Oanh và Dung chuẩn bị khối thuốc nổ, ngụy trang trong túi xách.

Rồi hai người phụ nữ bước ra đường.

Họ ăn mặc như những người dân bình thường.

Đi qua những trạm kiểm soát.

Qua những con phố có lính gác.

Không ai biết họ đang đi đâu.

Không ai biết trong chiếc túi xách kia có thứ gì.

Theo lời kể được Mã Thiện Đồng ghi lại, hai người thậm chí còn trò chuyện và bông đùa với lính gác để tránh gây chú ý.

Nhưng phía sau vẻ bình thản ấy là một sự căng thẳng mà chỉ người trong cuộc mới hiểu.

Oanh hồi tưởng rằng bà rất hồi hộp.

Bởi chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả hai có thể bị bắt.

Và nếu bị bắt, không chỉ tính mạng của hai người bị đe dọa.

Cả mạng lưới cơ sở phía sau cũng có thể bị ảnh hưởng.

Đó là lý do những chiến sĩ biệt động phải luôn giữ được vẻ bình thường nhất.

Giữa phố xá đông người, họ càng phải giống một người dân bình thường.

Càng gần mục tiêu, sự bình tĩnh càng quan trọng.

Hai người tiếp tục đi.

Rồi trạm biến thế hiện ra.

Những đường dây điện vươn lên nền trời.

Tiếng máy chạy đều đều.

Không gian bên ngoài vẫn là một thành phố đang sinh hoạt.

Nhưng đối với hai nữ chiến sĩ, đây là mục tiêu của trận đánh.

Dung đứng ngoài làm nhiệm vụ cảnh giới.

Oanh tiếp cận mục tiêu.

Mọi động tác đều phải nhanh.

Chính xác.

Và kín đáo.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, hai người lập tức rời khỏi khu vực.

Không chạy.

Không gây chú ý.

Chỉ đơn giản là tiếp tục hòa vào dòng người Sài Gòn.

https://images.openai.com/static-rsc-4/6GSsFss3A1XMHLKzEqMKN15NQnN87NBBh073WKCK5aSIfbjhNT6_HZVm4dvWrScsaqXLkE-5Hm0f9iCyq9Qt4A-zj7dX6R9yoZLbX_lIClFakPbeb-QwPDiCqFgJn-PdkqkRTsFcUwdurQnJ1E18WDXIsqfEO43U36GXb4AAYJ8VFLSU0LJWfJHsHBYB533e?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/s6qEK-MP8CRm6PnfgZ9g4CJ2UyfAE-z24v454XnTm4KtwuDAjmZ4V_pKRMIRw-67gQL-iYQdJRmhEwFlxUV29iIc6X5cJ0-GO_tCoGNCgShpZ7ZowsMrJjxkiFlFIXt-JspRGatDq_V7nU8Mb8k6p8mbqfVF4WOt3S3KPHmNFSKIvazh_hjzSTfkqthEAiLv?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/w_uVb7pk0d6rzLK8IEcbjV2KW2gZsUgzFWVWMbKzwqbkKSkiyPiqQnmdWWw-494bED9RRrwH7r45rsAi6uVZb585Hf7dEz3azbLD36YmNjtYP7W_0h1mCFND4BNX-WfZa8dd8T32O_uBeygTzGQUdoqUfhv7mHIw17UFn7ARU6m65bQTs6ZZ8iJ4trC1ZGvO?purpose=fullsize

Chú thích ảnh: Phụ nữ và người dân trên đường phố Sài Gòn trong thập niên 1960. Hình ảnh giúp tái hiện môi trường đô thị nơi các nữ chiến sĩ biệt động phải hòa mình để hoạt động bí mật.

Nguồn ảnh: Tư liệu ảnh Sài Gòn trước năm 1975. Không phải ảnh Oanh và Dung.


PHẦN III – TIẾNG NỔ GIỮA PHỐ XÁ

Hai nữ chiến sĩ đã rời khỏi khu vực mục tiêu.

Họ tiếp tục hòa vào dòng xe cộ và người đi đường.

Rồi...

Một tiếng nổ vang lên.

Theo lời kể của Oanh, bà không còn nhớ rõ cảm giác lúc ấy.

Xe cộ trên đường như dồn lại.

Người dân ngơ ngác nhìn nhau.

Những câu hỏi xuất hiện giữa phố:

Chuyện gì vừa xảy ra?

Tiếng nổ từ đâu?

Có chuyện gì ở khu vực Hàng Xanh?

Nhưng hai nữ chiến sĩ vẫn phải giữ vẻ bình thản.

Không được để sự căng thẳng trên khuôn mặt tố cáo mình.

Không được quay lại nhìn quá lâu.

Không được để hành động bất thường khiến người khác chú ý.

Họ tiếp tục rời khỏi khu vực.

Sau đó, kết quả của trận đánh được xác nhận:

Trạm biến thế điện Hàng Xanh bị hư hại nặng.

Các đầu mối dây điện bị phá hỏng.

Một khu vực rộng lớn mất điện.

Tình trạng mất điện kéo dài nhiều ngày, gây ảnh hưởng và hoang mang cho phía đối phương trong khu vực.

Đây không phải một trận đánh có hàng trăm người.

Không có tiếng súng kéo dài.

Không có đội hình chiến đấu xuất hiện trên đường phố.

Chỉ có hai người phụ nữ.

Một mục tiêu.

Một tiếng nổ.

Và sau đó là cả một khu vực chìm vào bóng tối.

Đó chính là cách biệt động thành đánh vào những mục tiêu nằm sâu trong lòng đô thị.

Chú thích ảnh: Khu vực Hàng Xanh – một trong những địa danh quen thuộc của Sài Gòn trước năm 1975. Ảnh dùng để tái hiện không gian địa lý của câu chuyện, không phải ảnh chụp trạm biến thế trong trận đánh.

Nguồn ảnh: Tư liệu ảnh Sài Gòn trước năm 1975.


PHẦN IV – TRẬN ĐÁNH CỦA NHỮNG NGƯỜI KHÔNG ĐỂ LẠI DẤU VẾT

Sau vụ nổ, hai nữ chiến sĩ đã trở về.

Nhưng với Oanh, cảm giác về trận đánh vẫn còn nguyên.

Đó là trận đánh đầu tiên trong đời chiến đấu của bà được bà kể lại.

Một trận đánh không có tiếng súng kéo dài.

Không có đoàn quân xuất hiện.

Không có chiến tuyến rõ ràng.

Chỉ có một nhiệm vụ được giao.

Hai người nhận nhiệm vụ.

Tiếp cận.

Hoàn thành.

Rút lui.

Và biến mất giữa thành phố.

Đó chính là đặc điểm của chiến tranh bí mật trong đô thị.

Người dân đi qua có thể không biết rằng một trận đánh vừa xảy ra ngay gần mình.

Một tiếng nổ vang lên.

Một trạm điện bị hư hại.

Một khu phố mất điện.

Rồi cuộc sống tiếp tục.

Nhưng với những chiến sĩ thực hiện nhiệm vụ, mỗi bước chân trên đường rút đều có thể là một lần đối mặt với nguy hiểm.

Oanh từng nói điều khiến bà lo nhất không phải là tiếng nổ.

Mà là bị bắt.

Bởi nếu bị bắt, người chiến sĩ có thể phải chịu tra tấn và khai thác thông tin.

Vì vậy, trong hoạt động biệt động, sự im lặng và khả năng giữ bí mật có giá trị sống còn.

Câu chuyện về Oanh và Dung vì thế không chỉ là câu chuyện về một vụ phá trạm biến thế.

Nó còn cho thấy một phương thức chiến đấu đặc biệt:

đánh ngay trong lòng thành phố, rồi trở lại làm một người dân bình thường.

Không ai trên đường biết họ vừa hoàn thành một trận đánh.

Không ai biết hai người phụ nữ ấy vừa đi qua nơi nguy hiểm.

Và có lẽ đó chính là điều họ mong muốn nhất.

Bởi với một chiến sĩ biệt động:

sau khi hoàn thành nhiệm vụ, càng ít người biết mình là ai càng tốt.

https://images.openai.com/static-rsc-4/ZijmJCtfFdw2kJbdeaXAK7JVjOw8nyacYHktD0FjQsvTtiDGFG0y1rMZCGIz1wD6aMiDmiPAyMmOsplMOnzoXB-wmzbyZhQeDUVt9BMkgCwKEvaAKazDpMH6uMOHd9EF2Dxofo-LDTyZu8wX7gFYEYEtxmHDMc9uQsViqPyNcLeiJ5st1nCZ2fOvMjfJG-QF?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/0JO0Uzlmnp7BQbtAB-rKGsysBT8lG_TTDZD1RJnjdOECfF0QuH2qJMJD28xsCqYDXzM5BkNEcu8mAMYDSC8m5GeZteitAPVI5yA1j0X_UqTzGL3DTY3zFD5y8MEhOuC1spHehg0Asd-22d_x3OTDL0qE2tSqnwcjcS60GNvX5-2prVL8tgVmEI4ipDQ6aB40?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/P4q_ylJ9qUnimi0-aE-pE9Rd8Ovj-E0wh26kdfR-USDFWUID8wYtOtL_8Kva7u9UH4WOEuVktKF76vrkm20U4PwF5-rx-EZjrTBS9h_HOX76EnQTX2bti0JGrvGJbNvLEK7Y1o8enowtkSDN0sa-FQkpNtv2Yuz4gSpkK6s56tmf5ZNbYq4IcfqfYxsFHB_W?purpose=fullsize

Chú thích ảnh: Hình ảnh tư liệu về nữ chiến sĩ hoạt động trong lực lượng cách mạng ở Sài Gòn – Gia Định. Ảnh được sử dụng để tái hiện hình ảnh những phụ nữ tham gia hoạt động bí mật trong đô thị; không xác nhận đây là Oanh hoặc Dung.

Nguồn ảnh: Tư liệu lịch sử lực lượng Biệt động Sài Gòn – Gia Định.


PHẦN V – TỪ MỘT TRẠM BIẾN THẾ ĐẾN MỘT VÙNG THÀNH PHỐ TỐI ĐÈN

Trận đánh Hàng Xanh chỉ là một trong nhiều hoạt động của biệt động Sài Gòn trong những năm chiến tranh.

Nhưng với Oanh, đó là một ký ức đặc biệt.

Bởi đó là lần đầu tiên bà được giao nhiệm vụ đánh một mục tiêu trong nội thành.

Và bà đã hoàn thành.

Sau tiếng nổ, trạm biến thế bị hư hại nặng.

Các đầu mối dây điện bị đứt.

Một khu vực rộng lớn mất điện.

Đối phương phải đối phó với hậu quả trong nhiều ngày.

Nhưng điều đáng nhớ hơn cả là cách trận đánh được thực hiện.

Hai người phụ nữ bước vào thành phố như bao người dân khác.

Không ai biết họ mang theo nhiệm vụ.

Không ai biết họ đang tiếp cận một mục tiêu.

Rồi tiếng nổ vang lên.

Và khi người ta bắt đầu hiểu chuyện gì xảy ra, hai người đã rời khỏi nơi đó.

Đó là một phần của cuộc chiến mà nhiều người dân thành phố khi ấy có thể chỉ biết qua một tiếng nổ bất ngờ, một khu phố mất điện, một tin đồn truyền từ người này sang người khác.

Nhưng phía sau tiếng nổ ấy là những con người bằng xương bằng thịt.

Những người phụ nữ còn rất trẻ.

Những người phải vượt qua nỗi sợ của chính mình.

Và phải giữ bí mật cho đến cùng.

Những câu chuyện như vậy giúp chúng ta hiểu thêm về một mặt trận rất khác của cuộc kháng chiến:

mặt trận nằm ngay trong lòng đô thị.

Không có ranh giới rõ ràng giữa tiền tuyến và hậu phương.

Đường phố vừa là nơi dân thường sinh sống.

Vừa có thể trở thành nơi chiến sĩ thực hiện nhiệm vụ.

Và chính vì thế, mỗi trận đánh của biệt động thành đều đòi hỏi sự chuẩn bị, bí mật và lòng can đảm đặc biệt.

https://images.openai.com/static-rsc-4/U4qSukxDatUsXRAjXW9aP4-7yrP7PXxJkeJD594RpDgwCJN_F0bPWQRl_BgTmeBB0TIzbh7XKNn62e5_yAUEW1GDAJSvGgN_bqm0Q-QmM6uMo8e_CYFkMQrPBC1uUR-tfx-SeTXOcgingT7gmJoDpnllXS1JXyj9ha94mpipn9prQB0wYbODD53HP041Oap3?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/IXd23aOYtDpPbeQF_vwU7dYbU7lvtNcllgvIRGghG3J9p3fppq17DdsKUBW0AUlaxsDZ9gwBYvqZEp9m6ibSOT2DMo0QVPQK4JrNGpyub6iI09eIgcw2lJpeIWIGoFny1-xuXbvwHpurI7pBUKE3UKQE1uZZX_e15PUXN6rqaviWv-l42pkWdt7PKJecdirU?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/yaUf54E18HWzVeVU9EAcswmEvqKT4lQcIN0V4EDpnS2qsYVRYjo0vcTfCJp1QHZhQkho-MlTawQjgU6PRO2rGiYLsC-RlAGq2igpoA73kBbGkAKONUaO-I_h3j-EH5t9JcZ020CL4U2_jzpk1tv1OBJAQTzeiq8AYhOq4jVpR4efxdM_vq00m4IXrxcKFvbw?purpose=fullsize

Chú thích ảnh: Sài Gòn về đêm trong những năm chiến tranh. Hình ảnh gợi lại không gian đô thị mà các chiến sĩ biệt động hoạt động bí mật, trong đó có những mục tiêu liên quan đến hệ thống điện của thành phố.

Nguồn ảnh: Tư liệu ảnh Sài Gòn trước năm 1975; ảnh chỉ mang tính tái hiện bối cảnh.


LỜI KẾT – KHI CẢ THÀNH PHỐ BẤT NGỜ CHÌM VÀO BÓNG TỐI

Một ngày mùa thu năm 1967.

Hai người phụ nữ bước qua phố.

Người đi đường có thể nhìn họ như những phụ nữ bình thường.

Không ai biết họ đang mang một nhiệm vụ đặc biệt.

Không ai biết phía sau vẻ bình thản ấy là sự căng thẳng của những người đang đi vào một trận đánh.

Rồi họ đến Hàng Xanh.

Tiếp cận mục tiêu.

Hoàn thành nhiệm vụ.

Rời đi.

Và sau đó...

một tiếng nổ vang lên giữa thành phố.

Trạm biến thế bị hư hại.

Những đường dây điện bị phá.

Một vùng rộng lớn mất điện.

Thành phố vẫn còn đó.

Những con đường vẫn còn đó.

Nhưng trong một khoảng thời gian, một phần Sài Gòn chìm vào bóng tối.

Còn hai nữ chiến sĩ đã đi khỏi nơi ấy.

Họ trở lại với dòng người.

Không huy chương.

Không tiếng reo hò.

Không có một đám đông biết họ vừa làm gì.

Đó là sự lặng lẽ của người biệt động.

Một trận đánh có thể chỉ kéo dài trong khoảnh khắc.

Nhưng để thực hiện được khoảnh khắc ấy, phía sau là cả một quá trình chuẩn bị, điều tra, tổ chức cơ sở và chấp nhận hiểm nguy.

Oanh và Dung đã đi qua một trong những khoảnh khắc như vậy.

Ngày hôm nay, Hàng Xanh đã hoàn toàn khác.

Sài Gòn cũng đã đổi thay.

Những đường dây điện ngày ấy không còn.

Những trạm biến thế năm xưa có thể đã biến mất.

Nhưng câu chuyện về hai người phụ nữ bước qua phố trong một ngày mùa thu năm 1967 vẫn còn lại.

Không phải như một câu chuyện phi thường được thêu dệt.

Mà như một chứng tích về những con người rất bình thường đã làm những việc phi thường trong một thời kỳ không bình thường.

Và đó cũng là điều mà bộ 1000 câu chuyện thời hoa lửa cần giữ lại:

Không tô vẽ.

Không biến họ thành những nhân vật huyền thoại xa lạ.

Mà kể họ như những con người thật.

Có hồi hộp.

Có sợ hãi.

Có lo lắng.

Nhưng vẫn bước tiếp.

Oanh và Dung đã bước vào thành phố như hai người phụ nữ bình thường.

Và rời khỏi đó sau khi hoàn thành nhiệm vụ của những người lính.

https://images.openai.com/static-rsc-4/KPix3f5Up_Iog6VDpNnk4mbCd2QuThYRUKcDeWzmiNqJ1CIx1gI7fDfyk_TD8ID9tVgAyuifnoSIUtgr4sWvEXNRUNsfeYHu8ISsscCywHRgzfc7SgmMPxrv1AeSsWswWEoiTDaSYjiE0s75UM6KdlR4Ovpwwz-1DHxQOkmqom4yqHpEpj90_iHTpwopGks9?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/zBES6lIlYpxciR42pbSgg90-7TSL8H9KyJyUtLCpyX2olSK2QRX-SNQJ7oClkcpeFNLO9opR1uJESdu0yebovhFCSF7tE-2CNB82asxmUQfX7oXgNsx6OSmVY3sHQrW9Pvrhusw2QlONlJHEHQ5u0pP0145vxPzyqyPVYwKLN9qo5OBwk_yDjaghyhSSTXki?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/RBQQZPb7Y3gNa_n1aF6I8O8DB1J2R2N_XtgJACLCY4t-FcIEpzs1Pv5hJGonhO3Oy0NDYJCAKM5a7CtJgsjgGDRR3fh78VQumAra07l35YawBZaz9aIJXDLcOZDlH68KL9VtAMex6QeaTCrJ4epiSgmZfn3GhpBny_wg4EbhbtMYEFKoY_wZMAG6BTbz9KNJ?purpose=fullsize

Chú thích ảnh: Toàn cảnh Sài Gòn trong những năm 1960 – thành phố nơi lực lượng biệt động hoạt động bí mật ngay giữa lòng đô thị.

Nguồn ảnh: Tư liệu ảnh lịch sử Sài Gòn trước năm 1975. Ảnh dùng làm hình kết câu chuyện, không phải ảnh của trận đánh.

GHI CHÚ KIỂM CHỨNG – RẤT QUAN TRỌNG
1. Địa danh:
Nguồn mình tìm được xác nhận trạm biến thế Hàng Xanh

2. Thời gian:
Nguồn ghi “một ngày mùa thu năm 1967”, không cho ngày cụ thể. Vì vậy mình không tự đặt ngày/tháng.

3. Nhân vật:
Nguồn ghi hai nữ chiến sĩ là Oanh và Dung. Trong phần tư liệu được tìm thấy không đủ thông tin để mình tự bổ sung họ tên đầy đủ của hai người. Vì vậy mình giữ nguyên cách gọi như nguồn.

4. Diễn biến:
Hai nữ chiến sĩ tiếp cận trạm biến thế, thực hiện nhiệm vụ rồi rút khỏi khu vực; sau đó vụ nổ xảy ra, trạm biến thế Hàng Xanh bị hư hại nặng, các đầu mối dây điện bị phá và một khu vực rộng lớn mất điện trong nhiều ngày.

5. Nguồn chính:
Biệt động Sài Gòn – Chuyện bây giờ mới kể, Mã Thiện Đồng, NXB Quân đội Nhân dân, 2007. Bản số hóa hiện có thể đối chiếu trực tiếp phần kể về trận đánh Hàng Xanh.

6. Về hình ảnh:
Mình không tìm được ảnh tư liệu đủ căn cứ để khẳng định một bức ảnh cụ thể là Oanh, Dung hoặc chính trạm biến thế Hàng Xanh tại thời điểm trận đánh. Vì vậy toàn bộ ảnh trong bài được chú thích rõ là ảnh tư liệu/bối cảnh, không gán nhầm người hoặc địa điểm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn