Trận đánh trên đồi không tên
Ngọn đồi đó không có tên trên bản đồ, nhưng với chúng tôi, nó là ranh giới sống còn. Đơn vị nhận lệnh chiếm lại trước khi trời sáng. Đêm tối dày đặc, chúng tôi bò từng mét một lên sườn đồi. Đất ẩm, cỏ trơn, chỉ cần sơ suất là lộ vị trí. Khi pháo sáng bắn lên, cả ngọn đồi hiện ra như ban ngày. Tiếng súng nổ dồn dập, không còn đường lùi. Tôi thấy đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, nhưng không kịp dừng lại. Chúng tôi vừa tiến vừa hô nhau giữ vững đội hình. Đến gần sáng, khi tiếng súng thưa dần, lá cờ được cắm lên đỉnh. Ngọn đồi vẫn vô danh, nhưng với tôi, nó mang tên của những người đã nằm lại.



