Trận đánh trên đồi lửa
TRẬN ĐÁNH TRÊN ĐỒI LỬA
Tháng 10 năm 1972, tại một quả đồi thuộc chiến trường Quảng Trị, Lê Văn Thành, sinh năm 1952, khi ấy vừa tròn 20 tuổi, cùng đơn vị được giao nhiệm vụ giữ một cao điểm có vị trí quan trọng.
Thành quê ở một làng nhỏ ven sông Lam, Nghệ An. Anh nhập ngũ năm 1970, khi vừa tốt nghiệp phổ thông. Trong ba lô của người lính trẻ ngày ấy chỉ có vài bộ quần áo, một cuốn sổ tay và tấm ảnh gia đình đã cũ.
Chiều hôm đó, người chỉ huy gọi Thành và các đồng đội lại:
“Đêm nay địch sẽ đánh lớn. Cao điểm này nhất định phải giữ.”
Thành nhìn lên quả đồi phía trước. Trời đã bắt đầu tối. Gió thổi qua những bụi cây cháy xém sau các trận pháo kích.
Anh lấy cuốn sổ nhỏ ra, viết vài dòng:
“Nếu đêm nay bình yên, sáng mai mình sẽ viết thư về cho mẹ.”
Nhưng đêm ấy không bình yên.
Khoảng 11 giờ, pháo binh đối phương bắt đầu bắn dữ dội.
Ầm! Ầm! Ầm!
Cả quả đồi rung chuyển.
Đất đá phủ kín chiến hào. Những người lính phải ép sát mình xuống lòng đất để tránh sức ép của bom pháo.
Khi tiếng pháo vừa ngớt, một tiếng hô vang lên:
“Chúng đang lên!”
Thành siết chặt khẩu súng, cùng đồng đội bám lấy công sự.
Trận đánh diễn ra trong đêm tối.
Đối phương nhiều lần tìm cách áp sát. Bộ đội ta kiên quyết chống trả. Có lúc cả chiến hào chỉ còn vài người giữ vị trí.
Một đồng đội trẻ tên Phúc bị thương ở tay nhưng vẫn cố giữ súng.
Thành nói:
“Cậu lui xuống đi!”
Phúc lắc đầu:
“Tôi còn chiến đấu được.”
Hai người tiếp tục sát cánh.
Gần sáng, một quả đạn pháo đánh trúng công sự.
Thành bị thương nặng.
Phúc lao tới định đưa anh xuống phía sau.
Thành nắm lấy tay bạn:
“Đừng đưa tôi đi... giữ lấy cao điểm.”
Phúc bật khóc:
“Cậu còn trẻ lắm!”
Thành mỉm cười:
“Ai mà chẳng muốn sống... Nhưng nếu mình bỏ vị trí này, anh em phía sau sẽ nguy hiểm.”
Đó là những lời cuối cùng của Thành.
Trận đánh kéo dài đến khi trời sáng. Đơn vị vẫn giữ được cao điểm.
Khi đồng đội quay lại tìm, Thành đã nằm im bên chiến hào, trên ngực vẫn còn cuốn sổ nhỏ.
Trang giấy cuối cùng chỉ có một câu chưa viết hết:
“Mẹ ơi, nếu con không trở về...”
Phần còn lại bỏ dở.
Nhiều năm sau, người đồng đội tên Phúc trở lại nơi quả đồi năm xưa.
Cỏ đã phủ xanh những hố bom. Không còn tiếng súng, không còn tiếng pháo.
Phúc đặt một nén hương xuống đất.
Ông lấy cuốn sổ cũ của Thành – thứ mà đồng đội đã giữ lại sau trận đánh – và nói:
“Thành à, cậu không viết được hết câu ấy. Nhưng tôi biết cậu muốn nói gì.”
Ông nhìn lên bầu trời:
“Cậu muốn nói rằng nếu cậu không trở về, hãy để mẹ cậu biết rằng con trai bà đã chiến đấu đến phút cuối cùng.”
Lê Văn Thành là nhân vật hư cấu, nhưng câu chuyện ấy mang bóng dáng của biết bao người lính trẻ đã chiến đấu trong những năm tháng chiến tranh.
Họ bước vào trận đánh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Họ biết phía trước có thể là sự hy sinh, nhưng vẫn đứng lại để giữ lấy trận địa, giữ lấy đồng đội và giữ lấy niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Có những câu chuyện không cần một chiến thắng lớn để trở nên bất tử. Chỉ cần một người lính trẻ biết mình có thể không trở về, nhưng vẫn lựa chọn ở lại cùng đồng đội.



