Trận đánh trên đồi Mây Chiều
Năm 1972, chúng tôi nhận nhiệm vụ chốt giữ đồi Mây Chiều – một điểm cao chiến lược. Địch pháo kích suốt ba ngày đêm. Đất đá tung lên, cây rừng gãy đổ.
Anh Hòa – người bạn thân nhất của tôi – bị sốt rét nhưng vẫn bám chiến hào. Tôi bảo anh về hầm nghỉ, anh chỉ cười:
“Đồi này mà mất thì tụi mình có lỗi với bao người nằm xuống rồi.”
Trận đánh hôm đó ác liệt đến mức tiếng bom nổ hòa lẫn tiếng tim đập. Khi tiến công, anh Hòa ngã ngay bên cạnh tôi. Tôi ôm anh vào lòng, máu thấm ướt cả ngực áo.
Anh Hòa nắm tay tôi thật chặt, thều thào:
“Đừng… để đồi này rơi vào tay chúng…”
Đồi Mây Chiều giữ được, nhưng tôi mất đi người bạn gắn bó từ những ngày đầu nhập ngũ. Đến giờ, mỗi khi đứng nhìn đồi núi xa xa, tôi vẫn nghe như có tiếng anh gọi mình trong gió.


