Cựu chiến binh

Trận đánh trong đêm

Lào Cai18/08/2026Phường Trung Tâm (Đoàn phường Trung Tâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những trận đánh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với người từng trải qua, chỉ cần nhắm mắt lại, từng âm thanh, từng khuôn mặt của đồng đội vẫn như hiện về.

Trong một lần trò chuyện, cựu chiến binh Đỗ Văn Ngọc, sinh năm 1945, nguyên A trưởng, kể lại một trận đánh mà ông vẫn nhớ mãi.

Ngày ấy, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ một vị trí quan trọng trên tuyến đường hành quân. Trước giờ xuất phát, ông Ngọc cùng anh em kiểm tra lại trang bị, nhắc nhau giữ im lặng và tuyệt đối chấp hành hiệu lệnh.

Trời vừa tối, cả tổ đã bí mật vào vị trí.

“Đêm ấy trời tối lắm. Anh em nằm sát nhau, không ai nói gì nhiều. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể bị phát hiện.”

Khoảng gần nửa đêm, tiếng động từ phía trước bắt đầu vọng lại. Ông Ngọc ra hiệu cho anh em bình tĩnh, chờ lệnh.

Rồi tiếng súng bất ngờ vang lên.

Cả khu vực chìm trong tiếng nổ. Ông Ngọc lập tức chỉ huy anh em giữ vững vị trí, vừa chiến đấu vừa phối hợp với các tổ bên cạnh.

Trong lúc trận đánh diễn ra căng thẳng, một chiến sĩ trong tổ bị thương. Không bỏ lại đồng đội, ông Ngọc cùng một người khác tìm cách đưa anh vào nơi an toàn rồi tiếp tục trở lại vị trí.

Ông kể:

“Lúc ấy chẳng ai nghĩ được nhiều. Chỉ biết anh em mình đang ở đó thì phải tìm cách đưa anh em về. Có thể nguy hiểm, nhưng nếu bỏ lại thì không đành.”

Trận đánh kéo dài đến gần sáng.

Khi tiếng súng thưa dần, phía trước chỉ còn những cột khói mờ trong ánh bình minh. Những người lính kiểm tra lại quân số, người bị thương được đưa về phía sau.

Ông Ngọc nhìn những người đồng đội bên cạnh. Có người quần áo lấm đầy đất, có người bị thương nhẹ, nhưng tất cả vẫn cố động viên nhau.

Sau trận đánh ấy, ông mới thấm thía rằng điều khiến người lính có thể vượt qua nỗi sợ không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là trách nhiệm với người đồng đội bên cạnh.

Nhiều năm đã trôi qua.

Những người lính năm ấy giờ đã già. Có người vẫn còn gặp nhau, có người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Mỗi khi nhớ về trận đánh trong đêm ấy, ông Ngọc không nhắc nhiều đến chiến công. Ông chỉ nhớ những khuôn mặt trẻ của đồng đội và câu nói họ thường dành cho nhau trước mỗi lần làm nhiệm vụ:

“Còn anh em bên cạnh thì còn cố gắng.”

Đó cũng là điều ông mang theo suốt cuộc đời.

Một trận đánh đã lùi vào quá khứ, nhưng tình đồng đội của những người lính năm xưa thì vẫn còn nguyên vẹn.

Bởi trong ký ức của người lính, chiến tranh không chỉ có tiếng súng và những trận đánh.

Đó còn là câu chuyện về những con người đã nắm tay nhau vượt qua những thời khắc khốc liệt nhất của tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn