TRẬN ĐÁNH TRONG ĐÊM MƯA ĐÔNG NAM BỘ
Bác cựu chiến binh Lương Ngọc Thành, sinh năm 1949, nhập ngũ năm 1976, xuất ngũ năm 1976, là người từng tham gia chiến đấu trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Trong quân ngũ, bác đảm nhiệm chức vụ Thượng sĩ, B phó, Lữ đội 91, J21, chiến trường Đông Nam Bộ.
Nhắc lại quãng thời gian quân ngũ, bác Thành không nói nhiều về những gian khổ của bản thân. Điều bác nhớ nhất là những người đồng đội đã cùng mình chia sẻ từng bữa cơm, từng ngụm nước và cùng đứng bên nhau trong những thời khắc hiểm nguy.
Có một trận đánh trong một đêm mưa ở chiến trường Đông Nam Bộ mà đến nay bác vẫn nhớ rõ.
Hôm ấy, trời vừa tối thì mưa bắt đầu trút xuống. Những cơn mưa rừng nặng hạt khiến con đường trở nên lầy lội. Các chiến sĩ trong đơn vị âm thầm củng cố vị trí, kiểm tra vũ khí và chuẩn bị sẵn sàng.
Không ai biết trận đánh sẽ bắt đầu lúc nào.
Là B phó, bác Thành đi kiểm tra từng chiến sĩ.
Bác nhắc anh em:
“Kiểm tra lại hết đi. Đêm nay có thể không yên đâu.”
Một chiến sĩ trẻ cười:
“Có anh em mình ở đây thì yên tâm rồi, anh Thành.”
Bác vỗ nhẹ vào vai người lính:
“Cùng nhau thì phải cùng nhau giữ vị trí.”
Khoảng gần nửa đêm, tiếng động từ phía xa vọng lại.
Một chiến sĩ lập tức báo:
“Có động tĩnh phía trước!”
Mọi người nhanh chóng vào vị trí.
Chỉ vài phút sau, tiếng súng vang lên.
ĐOÀNG!
Rồi hàng loạt tiếng nổ liên tiếp dội vào màn đêm.
Đất đá tung lên.
Mưa vẫn rơi xối xả.
Khói súng hòa với hơi nước khiến cả khu vực mờ mịt.
Bác Thành lập tức hô lớn:
“Bám chắc vị trí! Bình tĩnh! Không được rời đội hình!”
Các chiến sĩ đáp lại:
“Rõ!”
Trận đánh trở nên dữ dội.
Tiếng súng từ nhiều hướng liên tục vọng về. Trong bóng tối, người lính chỉ có thể dựa vào mệnh lệnh, vào sự phối hợp và đặc biệt là dựa vào người đồng đội bên cạnh.
Một chiến sĩ bên cạnh bác Thành bất ngờ bị thương.
Bác cùng một đồng đội khác lập tức kéo anh vào phía sau vị trí an toàn.
Người bị thương cố nói:
“Anh cứ để em ở đây, quay lại chiến đấu đi.”
Bác Thành lắc đầu:
“Anh em còn sống thì không được bỏ nhau.”
Hai người nhanh chóng băng bó cho đồng đội.
Đợi khi tình hình tạm lắng, bác lại trở về vị trí.
Trận đánh tiếp tục.
Một tiếng nổ lớn làm đất đá phủ kín công sự.
Có chiến sĩ hoảng loạn vì sức ép.
Bác Thành lập tức động viên:
“Bình tĩnh! Cứ nghe lệnh, bám chắc vị trí!”
Người lính lấy lại bình tĩnh, tiếp tục nhiệm vụ.
Trong màn mưa đêm, những người lính cứ thế chiến đấu.
Không ai biết phía trước còn bao nhiêu nguy hiểm.
Không ai biết khi nào tiếng súng sẽ dừng.
Nhưng tất cả đều hiểu một điều: vị trí của mình phải được giữ vững.
Khoảng gần sáng, trận đánh bước vào thời điểm căng thẳng nhất.
Tiếng súng dồn dập.
Mưa vẫn không ngớt.
Bùn đất bám đầy quần áo.
Bác Thành liên tục kiểm tra anh em.
Một người còn đủ đạn không?
Một người có bị thương không?
Vị trí nào cần củng cố?
Những việc tưởng như rất nhỏ nhưng giữa trận đánh lại vô cùng quan trọng.
Có lúc bác quay sang và thấy một người đồng đội đang loay hoay giữa công sự.
Bác gọi:
“Có sao không?”
Người lính đáp:
“Em không sao!”
“Vậy giữ chắc vị trí!”
“Rõ!”
Chỉ vài câu ngắn ngủi.
Nhưng đó là cách những người lính động viên nhau trong chiến đấu.
Không hoa mỹ.
Không dài dòng.
Chỉ cần biết rằng đồng đội vẫn ở bên cạnh mình.
Đến gần sáng, tiếng súng dần thưa.
Mưa cũng bắt đầu nhẹ hơn.
Trận đánh kết thúc.
Những người lính bước ra khỏi công sự trong trạng thái mệt mỏi. Quần áo ướt sũng, khuôn mặt lấm lem bùn đất và khói súng.
Việc đầu tiên họ làm là kiểm tra đồng đội.
Có người bị thương.
Có người kiệt sức.
Nhưng cũng có những người đồng đội đã không còn trở lại.
Bác Thành đứng lặng rất lâu.
Trong ánh sáng nhờ nhờ của buổi sớm, bác nhìn những vị trí vừa trải qua một đêm khốc liệt.
Không ai nói gì.
Mỗi người chìm trong suy nghĩ của riêng mình.
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
“Anh Thành, anh có mệt không?”
Bác cười nhẹ:
“Mệt chứ. Nhưng anh em mình còn có nhau là được.”
Câu nói giản dị ấy sau này trở thành một trong những ký ức sâu đậm nhất của bác.
Bởi chiến tranh không chỉ được nhớ bằng tiếng súng.
Chiến tranh còn được nhớ bằng những bàn tay nắm lấy nhau giữa lúc nguy hiểm, bằng một người lính quay lại tìm đồng đội, bằng một câu nói động viên giữa màn mưa bom.
Đó chính là tình đồng chí, đồng đội.
Năm 1976, bác Lương Ngọc Thành rời quân ngũ, trở về với cuộc sống đời thường. Thời gian trôi qua, những năm tháng chiến đấu dần lùi xa, nhưng ký ức về đêm mưa năm ấy vẫn còn nguyên trong tâm trí bác.
Bác nhớ những người đồng đội từng cùng mình chiến đấu.
Nhớ những người đã bị thương.
Và nhớ những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Mỗi khi có dịp gặp lại đồng đội cũ, câu chuyện về những năm tháng ở Đông Nam Bộ lại được nhắc đến.
Bác thường tâm sự:
“Ngày ấy chúng tôi còn trẻ, chỉ nghĩ đơn giản là có nhiệm vụ thì phải hoàn thành, có đồng đội thì phải bảo vệ nhau. Sau này trở về mới hiểu, những năm tháng ấy là quãng đời không thể nào quên.”
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, những người lính năm nào giờ đã mang trên mái tóc màu bạc.
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng trong ký ức của bác cựu chiến binh Lương Ngọc Thành, đêm mưa năm ấy vẫn còn đó: tiếng súng giữa rừng, những công sự ngập bùn đất, những khuôn mặt đồng đội trong ánh sáng chập chờn và câu nói giản dị:
“Anh em còn sống thì không được bỏ nhau.”
Đó cũng chính là điều đẹp đẽ nhất mà bác mang theo từ những năm tháng quân ngũ.
Chiến tranh có thể lấy đi tuổi trẻ, nhưng không thể lấy đi tình đồng chí. Những người lính từng cùng nhau đi qua sinh tử sẽ mãi mãi là một phần ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời mỗi người.



