TRẬN ĐÁNH TRONG SƯƠNG SÁNG
Câu chuyện tái hiện một trận chiến ác liệt trên chiến trường B – Đường 9 – Nam Lào, nơi bác Nguyễn Khánh Giảng, khi đó là Phó Đại đội trưởng, trực tiếp chỉ huy đơn vị chặn địch, giữ tuyến đường chiến lược. Trận đánh không chỉ là cuộc đối đầu súng đạn, mà còn là thử thách bản lĩnh, sự bình tĩnh và trách nhiệm của người chỉ huy giữa ranh giới sống – chết.
Bác Nguyễn Khánh Giảng ngồi lặng một lúc lâu rồi mới bắt đầu kể. Giọng bác chậm, đều, như thể những ký ức ấy đã nằm rất sâu trong trí nhớ.
“Hôm đó là một buổi sáng sớm, sương dày lắm…”
Đó là vào đầu những năm 1970, tại Đường 9 – Nam Lào, nơi địch thường tổ chức các mũi càn nhằm cắt đứt tuyến vận chuyển của ta. Bác khi ấy mang quân hàm Đại úy, giữ chức Phó Đại đội trưởng, trực tiếp chỉ huy một mũi chốt giữ sườn đường.
Trời chưa kịp sáng hẳn thì trinh sát báo về: địch đang hành quân theo đội hình nhỏ, có xe bọc thép yểm trợ. Bác Giảng ra lệnh cho đơn vị án binh bất động, giữ tuyệt đối im lặng. “Lúc ấy không ai được nổ súng trước. Chỉ cần lộ là hỏng hết,” bác kể.Khi đội hình địch lọt vào trận địa, bác phất tay ra hiệu. Tiếng súng nổ vang, xé tan màn sương. Trận đánh diễn ra nhanh và dữ dội. Đạn cày nát mặt đường, bom khói mù mịt. Bác vừa chỉ huy, vừa trực tiếp bò lên tuyến trước, kiểm tra từng tổ chiến đấu. “Có chiến sĩ bị thương ở chân, vẫn cố bám súng. Tôi phải bò tới, kéo nó xuống hầm… Nói thật, lúc đó chỉ nghĩ làm sao cho anh em sống.” Giữa lúc giao tranh căng thẳng, một quả đạn pháo rơi sát vị trí chỉ huy. Đất đá văng tung tóe. Bác Giảng bị sức ép, tai ù đi, nhưng vẫn gượng dậy tiếp tục ra lệnh điều chỉnh đội hình.
Người viết dừng lại ở chi tiết ấy. Giữa sương mù, khói súng và tiếng nổ chát chúa, người chỉ huy không có quyền hoảng loạn. Sự bình tĩnh của bác chính là điểm tựa cho cả đơn vị.
Sau gần một giờ chiến đấu, địch buộc phải rút lui. Tuyến đường được giữ vững. Đơn vị của bác hoàn thành nhiệm vụ, nhưng cũng có đồng đội hy sinh.
Bác Giảng trầm giọng khi nhắc tới khoảnh khắc sau trận đánh:
“Hết tiếng súng rồi, tôi mới thấy tay mình run. Điểm quân xong, thiếu mấy anh em… Lúc đó không ai nói được câu nào.”
Chiều hôm ấy, dưới tán rừng thưa, đơn vị chôn cất đồng đội ngay bên sườn đồi. Không kèn, không nhạc, chỉ có những nắm đất lặng lẽ. Bác Giảng là người đọc mấy lời tiễn biệt ngắn gọn.“Nói ít thôi, để anh em còn đi,” bác bảo.
Trận đánh trong sương sáng ấy không phải trận lớn nhất, nhưng là trận mà bác nhớ nhất. Bởi đó là lần bác cảm nhận rõ nhất trách nhiệm của người chỉ huy – không chỉ đánh thắng, mà phải giữ được người.
Nhiều năm sau, khi đã rời quân ngũ, ký ức về trận đánh ấy vẫn trở về trong những giấc ngủ chập chờn. “Bom đạn thì qua rồi, nhưng gương mặt anh em thì không quên được,” bác nói, mắt nhìn xa.
Trận chiến ấy là một phần trong thời hoa lửa của bác Nguyễn Khánh Giảng – thời mà mỗi quyết định được trả giá bằng sinh mạng, và mỗi bước tiến đều in dấu mồ hôi, máu và tình đồng đội. Chính từ những trận đánh như thế, con đường ra trận năm xưa mới được giữ vững, để hôm nay đất nước có được bình yên.



