TRẬN ĐÁNH VÀO ĐÊM 27 THÁNG 12
Trong 12 ngày đêm cuối tháng 12/1972, mỗi trận đánh B-52 trên bầu trời Hà Nội đều là một thử thách.
Một trong những người chỉ huy được nhắc đến trong những trận đánh ấy là Phạm Văn Chắt, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 72, Trung đoàn 285.
Đơn vị của ông đóng tại một trận địa có nhiệm vụ bảo vệ Hà Nội.
Những người lính tên lửa phải chiến đấu trong điều kiện máy bay đối phương sử dụng nhiều biện pháp gây nhiễu.
Để đánh được mục tiêu, họ phải có sự chuẩn bị rất kỹ.
Phạm Văn Chắt cùng cán bộ, chiến sĩ xây dựng nhiều phương án.
Trong chiến tranh, đôi khi muốn bảo vệ một trận địa thật, người chỉ huy phải tính đến khả năng đối phương tìm cách phát hiện vị trí.
Trong trận đánh đêm 27/12/1972, đơn vị đã sử dụng một trận địa giả để thu hút hỏa lực, tạo điều kiện cho trận địa thật thực hiện nhiệm vụ. Tư liệu của Báo Quân đội nhân dân ghi lại rằng Tiểu đoàn trưởng Phạm Văn Chắt đã chỉ huy phương án này.
Đây là một câu chuyện rất đáng chú ý về sự sáng tạo trong chiến đấu.
Người lính không chỉ cần lòng dũng cảm.
Họ cần suy nghĩ.
Cần tìm cách thích nghi.
Cần biết sử dụng địa hình và tổ chức lực lượng phù hợp.
Trong trận đánh ấy, chiến sĩ Nguyễn Văn Nguyệt được giao nhiệm vụ ở trận địa giả.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, anh trở về với đơn vị trong niềm vui của đồng đội. Những người có mặt khi ấy vừa vui vì chiến thắng vừa xúc động vì đồng đội đã trở về an toàn.
Câu chuyện ấy cho chúng ta thấy một khía cạnh khác của thời chiến.
Chiến thắng không phải lúc nào cũng đến từ sức mạnh lớn hơn.
Nhiều khi nó đến từ sự bình tĩnh và sáng tạo.
Phạm Văn Chắt là người chỉ huy.
Nhưng một phương án chỉ thành công khi tất cả chiến sĩ thực hiện chính xác nhiệm vụ.
Người ở trận địa thật phải vững vàng.
Người ở trận địa giả phải chấp nhận nguy hiểm.
Người quan sát phải theo dõi chính xác.
Người điều khiển phải phối hợp nhịp nhàng.
Mỗi người là một mắt xích.
Chỉ cần một mắt xích không hoàn thành nhiệm vụ, cả phương án có thể thất bại.
Đó là bài học về sức mạnh tập thể.
Ngày nay, chúng ta không còn sống trong hoàn cảnh chiến tranh.
Nhưng trong bất cứ công việc nào, một tập thể muốn thành công cũng cần sự phối hợp.
Mỗi người phải hoàn thành phần việc của mình.
Người chỉ huy phải biết tổ chức.
Người thực hiện phải có trách nhiệm.
Và mọi người phải tin tưởng nhau.
Câu chuyện về Phạm Văn Chắt và Tiểu đoàn 72 vì thế không chỉ thuộc về lịch sử quân sự.
Nó còn là câu chuyện về trí tuệ, kỷ luật và tinh thần đồng đội.



