Trận đánh vào Sở chỉ huy tướng Westmoreland
Trận đánh vào Sở chỉ huy tướng Westmoreland
Cơ duyên với Sài Gòn

Bà Nguyễn Thị Bích Nga bên tấm ảnh kỷ niệm thời thanh niên hiếm hoi chụp được tại nhà riêng ở quận 8. Ảnh: CH
Bà Nguyễn Thị Bích Nga, 74 tuổi, quyền Chủ nhiệm CLB Truyền thống Kháng chiến khối Biệt động Sài Gòn - Gia Định hồi tưởng những ngày tháng hào hùng khi tham gia lực lượng biệt động với những trận đánh làm địch kinh hồn bạt vía.
Sinh ra tại huyện Đức Phổ, Quảng Ngãi năm 1951, chưa đầy một tuổi, Nga được một gia đình không có con nhận nuôi. Học lớp ba, cô bé Nga sớm có lòng căm thù giặc khi phải chứng kiến cảnh một thanh niên bị lính Ngụy giết hại rồi kéo ra giữa sân để làm gương cho đám học sinh. Chúng dọa những ai theo Việt Cộng sẽ bị kết cục như thế. Năm 12 tuổi, Nga theo mẹ nuôi vào Sài Gòn mưu sinh, làm nghề giúp việc nhà cho một gia đình khá giả.

Bà Bích Nga thời trẻ. Ảnh: NVCC
Trong một lần dọn nhà, cô nhìn thấy bức thư chúc Tết của Bác Hồ nên đoán đây là gia đình theo cách mạng. Cô bé Nga xin gia đình chủ đi chống Mỹ và được đồng ý. Cô được tổ chức cho học trường quân sự T44 (nay là trường quân sự Quân khu 7) từ tháng 2 đến tháng 8 năm 1966. Dù là con gái nhưng Nga lại thích học về đặc công, công binh, pháo binh, bộ binh.
Thời gian huấn luyện, cô bé 15 tuổi Minh Nga thực hiện các bài tập rất gian khổ như lội bùn, vượt tường, chui qua 5 lớp hàng rào dây thép gai để đến đồn bốt giặc. Sau nửa năm huấn luyện, cô là học viên nữ duy nhất đạt loại xuất sắc. Do tập bơi không thành để chuyển sang lực lượng đặc công, Nga được tổ chức đưa về hoạt động tại Ban Quân báo lực lượng Biệt động Sài Gòn (B8). Một tháng sau, cô được điều động tham gia lớp đào tạo học bắn súng cối 60 và 82 ly. Những kiến thức quý giá học được trong một tháng về bắn súng cối là nền tảng để cô trở thành pháo thủ lực lượng Biệt động Sài Gòn.
Trận đánh vào Sở chỉ huy tướng Westmoreland

Bà Bích Nga (thứ 2 từ phải sang) trong ngày giải phóng 30/4/1975. Ảnh: Tư liệu
Trong trận đánh vào sở chỉ huy của tướng Westmoreland - chỉ huy cao nhất các lực lượng quân đội Mỹ tại miền Nam Việt Nam dự kiến vào 6 giờ sáng 13/2/1967, tức mùng 5 Tết Đinh Mùi, nữ biệt động Bích Nga được giao là pháo thủ dự bị. Trong trường hợp 2 vị trí pháo chính không có điều kiện chiến đấu, vị trí pháo kích dự bị trong căn nhà số 8/4 đường Vườn Chuối, quận 3 do Nga và đồng đội chuẩn bị sẽ thực hiện. Ngôi nhà nằm sát bên khu nhà ở của cảnh sát Ngụy, luôn có người ra vào.
Tại căn nhà 8/4 đường Vườn Chuối, nữ biệt động Bích Nga được giao nhiệm vụ hóa trang là học sinh, làm vợ mới cưới một nam sinh viên năm 3 trường Y khoa, cũng là biệt động Sài Gòn để che mắt địch. Ở vòng ngoài, tổ chức bố trí 3 người làm nhiệm vụ bảo vệ. Trường hợp lực lượng bảo vệ bị lộ, hai biệt động mới sử dụng vũ khí giấu ở giường để tự vệ, thoát đi. Để thực hiện nhiệm vụ pháo kích vào sở chỉ huy địch, Nga và đồng đội gặp nhiều khó khăn vì súng cối không có bàn đế, chân dựng và máy ngắm. Đây là những bộ phận quan trọng giúp đạn bắn trúng mục tiêu. Tuy nhiên, nó lại khá cồng kềnh, khó vận chuyển và ngụy trang.
Do đó, tổ chức tạo bàn đế tự chế bằng gỗ làm giá đỡ cho nòng. Do không có máy ngắm, lực lượng tính toán vị trí từ điểm bắn đến sở chỉ huy địch, để vẽ tọa độ lên bức tường góc 75 độ làm thước ngắm. Phần mái nhà được khoét lỗ rộng khoảng 1 m2 để đạn thoát ra. Đồng đội của Nga có nhiệm vụ giữ súng tương ứng với góc vẽ trên tường. Theo kế hoạch, hai biệt động sẽ bắn 10 phát đạn cối vào sở chỉ huy địch.
Nhưng khi Nga bắn đến quả thứ 2, đạn bay ra có độ giật mạnh khiến bàn đế bị lún xuống, sai số so với góc ngắm ban đầu. Độ giật của súng khiến đồng đội cô bị gãy răng. Ngay lập tức cô lấy bông gòn, thấm muối bảo đồng đội ngậm vào. Khi pháo kích quả thứ 4, do góc ngắm bị lệch tới 90 độ, quả đạn bay trúng vào xe đi càn của lính Mỹ, đang chạy trên đường Pasteur khiến 16 lính thiệt mạng, 13 tên bị thương. Ba quả còn lại trúng vào nóc nhà Sở chỉ huy tướng Westmoreland trên đường Pasteur giao Phan Thanh Giản (nay là đường Điện Biên Phủ).
Góc bắn lệch quá xa, bàn đế bị lún sâu nên sau khi hoàn thành 4 quả đạn, Nga cùng đồng đội để lại 6 quả chưa sử dụng, đặt thuốc nổ C4 tại vị trí bắn cài hẹn giờ nổ. Chạy bộ ra hẻm để vô chợ Vườn Chuối, Nga gặp lại 3 đồng chí cảnh giới vòng ngoài và thống nhất rời đi sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Nga gọi xe xích lô máy, đến gặp giao liên đang đứng chờ cổng bệnh viện Chợ Rẫy báo tin cho cấp trên là mọi người đã an toàn. Trong quá trình di chuyển, Nga thay đổi áo nhiều màu khác nhau để tránh địch phát hiện. Cô tiếp tục đón xe về về tiếp Ngã tư Bảy Hiền, rồi đi ngã ba Trung Chánh gặp thủ trưởng. Khi lính Mỹ vô kiểm tra trong ngôi nhà, khối thuốc phát nổ làm chết một Phó Ty Cảnh sát quận 3, 2 lính thủy quân lục chiến và một số lính Mỹ.
Trong đợt đánh tiếp theo của biệt động Sài Gòn dự kiến ngày 2/5/1968 bằng phương pháp pháo kích vào Dinh Độc Lập, mặc dù mới khỏe lại sau những ngày bị sốt rét “thập tử nhất sinh”, nhưng Nga vẫn xin lãnh đạo tham gia. Trên đường đi lấy khẩu cối 60 ly ở Bình Chánh, cô cùng với nữ giao liên bị lính Ngụy dừng xe lam kiểm tra ở khu vực trước cổng Chi khu Bình Chánh. Địch nghi ngờ cô theo cách mạng nên bắt giam, đánh đập và chịu cảnh lao tù suốt 7 năm trời. Trong tù, Nga vẫn giữ vững khí tiết người chiến sĩ biệt động Sài Gòn bằng cách chống chào cờ, không đeo thẻ bài tù binh, tuyệt thực đòi công bằng…
Khi nghe qua radio biết tin Sài Gòn giải phóng vào ngày 30/4/1975, các tù nhân khởi nghĩa, giải phóng tại nhà tù Cô Đảo. Tàu hải quân, Quân đội Việt Nam ra đón chở tù nhân trở về đất liền. “Về đất liền rất xúc động, được về với gia đình đơn vị, đất nước không còn bóng giặc”, bà Nga lúc đó mới 24 tuổi, nhớ lại.
Trong niềm vui, cô gái tuổi đôi mươi vẫn ngậm ngùi vì nhiều đồng đội không được chứng kiến ngày thống nhất. Sau chiến tranh, bà Nga được phân công làm hành chính trong ngành xăng dầu, sau đó là Công ty Vật tư Tổng hợp, trực thuộc UBND TP.HCM. Bà nghỉ hưu năm 1993 khi 42 tuổi vì lý do sức khỏe. Đến nay, bà Nga vẫn phải khám sức khỏe định kỳ hàng tháng, do bệnh nan y và kiểm tra những vết thương ngày xưa do bị đánh đập.
Đến giờ dù đã 74 tuổi, nhưng nhiều năm qua bà Nga vẫn chưa tìm được anh ruột của mình. Bà nhiều lần nhờ chính quyền Quảng Ngãi, gửi thông tin đến các đơn vị truyền hình, báo chí tìm tung tích nhưng không thành. “Đó là nỗi trăn trở đến giờ tôi vẫn chưa thực hiện được là gặp được người thân duy nhất của mình”, bà nói.


