Cựu chiến binh

TRẬN ĐẤU TRÍ TRONG PHIÊN CHỢ QUẢNG TRỊ

Giữa một phiên chợ đông người ở Quảng Trị, bác Nguyễn Hữu Lương đã trực tiếp tham gia một cuộc đấu trí căng thẳng với mật vụ địch để bảo vệ an toàn cho một cán bộ cấp trên đang hoạt động bí mật. Không có tiếng súng, không có lệnh xung phong, nhưng từng ánh nhìn, từng bước chân đều là ranh giới của sống còn. Câu chuyện tái hiện bản lĩnh, sự mưu trí và lòng dũng cảm thầm lặng của người cán bộ an ninh thời chiến.

Thanh Hóa23/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phiên chợ sáng hôm ấy tưởng chừng như bao ngày bình thường khác, nhưng với bác Nguyễn Hữu Lương, đó là một chiến trường thực sự. Bác được giao nhiệm vụ bảo vệ một cán bộ quan trọng đang cải trang thành người buôn bán để liên hệ với cơ sở. “An ninh mà, lúc nào cũng phải đứng sau, không ai biết mình là ai,” bác kể, nở nụ cười nhẹ nhưng ánh mắt đầy cảnh giác.

Giữa dòng người tấp nập, bác nhận ra có hai đối tượng lạ bám theo cán bộ của ta. Bằng kinh nghiệm nghiệp vụ, bác lập tức thay đổi vị trí, giả vờ là người bán hàng rong, từng bước cắt đuôi, dẫn hướng sự chú ý của địch sang mình. “Chỉ cần chúng nghi ngờ sai người là cán bộ mình an toàn,” bác nói. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng nét mặt bác vẫn bình thản, bởi chỉ một cử chỉ bất thường cũng đủ khiến tình huống bùng nổ.

Cuối buổi chợ, khi cán bộ cấp trên đã rút lui an toàn, bác Lương mới lặng lẽ rời đi qua một con hẻm nhỏ. Đêm ấy, bác không ngủ, không phải vì sợ hãi mà vì nhớ lại từng ánh mắt dò xét, từng bước chân bám sát. “Chiến tranh không chỉ ở chiến hào, nó nằm trong từng khoảnh khắc giữ được bình tĩnh,” bác kết luận, như một bài học gửi lại cho thế hệ sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn