Trận địa đầu đời và những ngày không ngủ
Tại đây, ông sống cùng khói súng và tiếng pháo rền, trong những căn hầm chốt trận, nơi mà bộ đồ Tô Châu màu xanh của ông hòa với bùn đất đã chuyển sang đỏ vì thời gian chốt trận quá lâu. “Hồi đó chốt trận ngày đêm, liên tục 2 tháng trời ở trong hầm, xác định không ngủ.
Ông Khải nhớ lại, cứ 12 giờ trưa, pháo từ căn cứ Đồng Dù và Lai Khê bắn tới hầm. Đến chiều lại thêm một loạt, rồi cả đêm cũng phải thức trắng. Có lần, hầm ông Khải bị sập lúc đang trực chiến, phải khoét từng lỗ nhỏ chờ đến đêm để sửa lại.
Đối với ông, trận đánh ám ảnh và sâu đậm nhất không phải ở Sài Gòn, mà là trận chiến vào tháng 12-1974 tại Xóm Rớt (Bàu Bàng, Bình Dương). Lúc đó, đơn vị ông hành quân từ tối, phải vượt qua 5 lớp hàng rào thép gai dày đặc để tấn công vào chốt địch, ông kể: “Chúng tôi phải nằm ngửa ra, bọc giẻ vào, cắt từng đoạn dây bằng kéo để không phát tiếng động. Có lúc phải cắt hình chữ A để luồn người vào, cắt từ 10 giờ đêm đến 4 rưỡi sáng mới xong”.
Chiến thắng trận này giúp ông được đề nghị kết nạp Đảng ngay trước Chiến dịch Hồ Chí Minh, lúc đó ông mới tròn 20 tuổi.



