Trận địa lục bình
Mùa chôm chôm năm đó, địch điều tàu tuần tra dọc sông Cổ Chiên, kiểm soát gắt gao từng con rạch nhỏ đổ vào Phú Phụng. Để đưa một tiểu đội đặc công vượt sông vào đất liền mà không bị phát hiện, ông Ba Lưới đã nghĩ ra một cách: "Trận địa lục bình".
Ông huy động bà con trong xóm cắt hàng ngàn nhánh lục bình, kết lại thành những mảng lớn xanh mướt. Bên dưới những mảng lục bình ấy là những chiếc xuồng ba lá chở đầy vũ khí, được các chiến sĩ lặn dưới nước vừa đẩy vừa dùng ống sậy để thở.
Giữa trưa nắng gắt, tàu giặc chạy ngang qua những mảng lục bình đang trôi lững lờ. Tên lính trên tàu nhìn xuống, thấy hoa tím lục bình nở rộ, bình thản nói: "Chỉ là rác sông thôi!". Chúng không ngờ rằng, ngay dưới những bông hoa tím hiền hòa ấy là những họng súng đang sẵn sàng chờ lệnh.
Khi tàu địch vừa đi qua khu vực phục kích, những "mảng lục bình" bỗng nhiên tách ra, các chiến sĩ đồng loạt nổ súng đánh úp từ hai phía. Trận đánh kết thúc chớp nhoáng, con tàu địch bị hạ gục ngay trên dòng sông quê hương. Từ đó, lục bình Phú Phụng không chỉ là loài hoa dại, mà đã trở thành "lá chắn xanh" bảo vệ vùng đất thép.



