“Trận địa pháo bên sông Bến Hải”
Câu chuyện kể về một pháo thủ bảo vệ khu vực giới tuyến, nơi từng viên đạn, từng trận pháo đều mang ý nghĩa giữ vững ranh giới khốc liệt giữa hai miền đất nước.
Những năm 1966–1967, Trần Quốc Bình là pháo thủ tại một trận địa gần sông Bến Hải. Khu vực này thường xuyên bị pháo kích và trinh sát đối phương theo dõi rất gắt gao. Ban ngày, mọi hoạt động đều phải ẩn nấp trong công sự; ban đêm mới có thể cơ động, sửa chữa và tiếp tế.
Trận địa pháo của anh nằm trên một quả đồi thấp, nhìn xuống vùng sông giới tuyến. Mỗi khi có lệnh, pháo thủ phải phối hợp nhịp nhàng trong vài giây ngắn ngủi để khai hỏa rồi lập tức ẩn nấp, tránh phản pháo.
Có những đêm mưa lớn, đất bùn trơn trượt, việc kéo pháo và đạn lên vị trí bắn gần như kiệt sức. Nhưng không ai rời vị trí. Bình kể rằng lúc ấy, điều giữ họ lại không chỉ là mệnh lệnh, mà là ý nghĩ “phía sau lưng là quê hương”.
Một lần, sau một trận pháo kích dữ dội, công sự bị sập một phần. Đồng đội bị thương, liên lạc gián đoạn. Cả đơn vị phải dùng tay đào đất, cứu người và khôi phục trận địa trong bóng tối.
Sông Bến Hải khi ấy không chỉ là một con sông, mà là nơi mọi người luôn ý thức rõ ranh giới của hòa bình và chia cắt. Nhìn sang bờ bên kia, họ biết rằng mỗi tiếng súng đều có cái giá rất lớn.
Sau nhiều năm chiến đấu, khi đất nước thống nhất, Bình trở về quê. Ông thường đứng bên một dòng sông nhỏ ở Quảng Bình, lặng im rất lâu, như đang nhớ lại những đêm không ngủ bên giới tuyến cũ.


