Bài viết

Trận địa pháo binh nghi binh bằng ống tre và khói un trâu

An Giang01/07/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, để chuẩn bị cho một chiến dịch càn quét lớn đánh sang vùng căn cứ biên giới, quân đội Sài Gòn điều động một chi đoàn xe bọc thép V-100 kết hợp với lính biệt kích, có pháo binh từ cứ điểm núi Sam yểm trợ. Chúng quyết tâm san phẳng một ngã ba sông chiến lược tại Châu Đốc – nơi có trạm giao liên và kho trung chuyển vũ khí của ta.

Lúc bấy giờ, lực lượng bám trụ tại ngã ba sông chỉ có một tổ du kích vỏn vẹn 4 chiến sĩ do anh Hai Bình chỉ huy. Trong tay các anh chỉ có súng trường cũ và lựu đạn chày, hoàn toàn không có hỏa lực hạng nặng để đối đầu với lớp vách thép của xe bọc thép giặc. Nếu rút lui, toàn bộ kho tàng và trạm giao liên sẽ bị phá hủy.

Nhìn quanh gò đất hoang đầy những bụi tre già và những đống rơm un khói đuổi muỗi cho trâu của bà con nông dân, anh Hai Bình đã nảy ra một kế hoạch tác chiến vô cùng táo bạo: Dựng một trận địa "trọng pháo" giả để hù dọa chiến đoàn giặc.

Chỉ trong một buổi chiều ròng rã, tổ du kích cùng vài lão nông địa phương đã hoàn thành một trận địa pháo binh "hiện đại" chưa từng có:Họ chọn những cây tre già, thẳng và to nhất, đục rỗng các mắt tre rồi dùng bùn trộn hắc ín sơn đen thui toàn bộ thân tre. Những "nòng pháo tre" này được đặt cố định trên những bệ đỡ làm từ cành cây khô, chĩa thẳng họng ra hướng lộ cái – nơi xe bọc thép giặc sẽ đi qua.Phía sau mỗi đuôi "pháo tre", các chiến sĩ đặt sẵn một bánh pháo đại (loại pháo tết bằng thuốc bom cũ) và một đống rơm ướt trộn với vỏ trái sầu đâu và mù tạt khô (loại khói un trâu hằng ngày). Khi đốt, khói sẽ bốc lên ngùn ngụt và tiếng nổ trong lòng ống tre sẽ dội vang như tiếng pháo tầm xa.

Sáng sớm hôm sau, sương mù còn giăng mờ mịt trên dòng sông. Tiếng xích sắt và động cơ gầm rú của chi đoàn xe bọc thép giặc kiêu ngạo dẫn đầu toán lính bộ binh tiến vào. Tên chỉ huy giặc đứng trên xe, dùng ống nhòm lia qua gò đất hoang.

Hắn bỗng giật mình, mặt cắt không còn giọt máu khi thấy thấp thoáng sau những bụi tre là hàng loạt "nòng pháo" đen ngòm, to lớn đang chĩa thẳng vào đội hình của chúng. Đúng lúc địch đang hoang mang dừng lại dòm ngó, anh Hai Bình phát lệnh. Các chiến sĩ du kích đồng loạt châm ngòi. Đoàng! Đoàng! Đoàng! Những tiếng nổ đanh gọn, trầm hùng vang lên liên tiếp từ các ống tre rỗng.Cùng lúc đó, các đống rơm un trâu đậm đặc mù tạt được quạt mạnh, khói đen theo gió đông nam bốc cao ngùn ngụt, tràn ngập khắp trận địa của giặc. Thứ khói cay xè này lùa vào buồng lái xe bọc thép và mắt mũi toán lính bộ binh khiến chúng hoảng loạn, ho sặc sụa, mắt nhắm tịt không thấy đường đi.Chứng kiến "trận địa pháo" liên tục nổ súng và khói độc bao vây, tên chỉ huy giang đoàn kinh hoàng hét vào bộ đàm: "Rút lui! Việt Cộng có trận địa trọng pháo tầm xa phục kích! Có cả vũ khí hóa học độc hại! Lùi lại mau!". Toàn bộ chi đoàn xe bọc thép hoảng loạn quay đầu đâm sầm vào nhau, lính tráng hồn xiêu phách lạc giẫm đạp lên nhau chạy thục mạng ra ngoài lộ cái để thoát thân.

Trận càn quy mô lớn của địch bị bẻ gãy hoàn toàn chỉ bằng những ống tre già và đống rơm un trâu của làng quê Châu Đốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn