Bài viết

TRẬN ĐỊA PHÒNG KHÔNG THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ 1972

Ký ức rực lửa của người pháo thủ thuộc Sư đoàn 324 giữa "tọa độ chết" Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972. Chiến đấu lộ thiên trên mâm pháo cao xạ 37mm dưới làn mưa bom rải thảm tương đương 7 quả bom nguyên tử, ông và đồng đội đã kiên cường bắn rơi các phản lực siêu thanh Mỹ, bảo vệ bến vượt sông Thạch Hãn.

Đồng Nai10/06/2026Tô Thị Hoàng Yến (Đoàn xã Định Quán)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành tâm điểm của toàn bộ chiến trường Việt Nam và thế giới. Trong suốt 81 ngày đêm, trên một diện tích chưa đầy 6 ki-lô-mét vuông, quân đội Mỹ và quân đội Sài Gòn đã trút xuống nơi đây hơn 328.000 tấn bom đạn, tương đương sức công phá của 7 quả bom nguyên tử mà Mỹ đã thả xuống Hiroshima năm 1945. Mặt đất Thành cổ bị cày xới, biến dạng, gạch đá rữa thành bùn. Người ta gọi đây là "tọa độ chết", nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong một cái chớp mắt.

Để bảo vệ huyết mạch tiếp tế vượt sông Thạch Hãn và che chở cho bộ binh bám trụ từng mét chiến hào, lực lượng pháo cao xạ của ta đã triển khai một thế trận phòng không mặt đất vô cùng quả cảm. Giữa làn mưa bom bão đạn dày đặc của các phản lực siêu thanh như F-4 "Thần sấm", A-7 "Hải tặc", trận địa pháo cao xạ 37mm của Đại đội 3 vẫn hiên ngang vươn nòng lên bầu trời. Ông Lê Văn Thắng, khi ấy là pháo thủ số 1 điều khiển hướng, chính là một trong những mắt xích kiên cường bám trụ trên mâm pháo rực lửa năm ấy.

Lối tác chiến của pháo cao xạ tại Thành cổ Quảng Trị đòi hỏi tinh thần dũng cảm tuyệt đối. Khác với bộ binh có thể ẩn nấp sâu trong hầm hào, các pháo thủ khi vào trận phải đứng lộ thiên trên mâm pháo để quay vô lăng, bắt mục tiêu và đạp cò. Trận địa pháo luôn là mục tiêu săn lùng hàng đầu của máy bay địch. Chúng liên tục lao xuống cắt bom, bắn phá bằng tên lửa và đạn pháo hòng hủy diệt các trận địa phòng không của ta.

Bà Lê Văn Thắng kể lại, ngày mùng 5 tháng 8 năm 1972 là một ngày không thể nào quên. Địch huy động một phi đội F-4 lao xuống oanh tạc thẳng vào trận địa của đại đội ông. Bom nổ bên cạnh công sự, đất đá hất tung trùm lên mâm pháo, khói đen bao phủ đặc quánh. Pháo thủ số 2 và số 3 bên cạnh ông bị trúng mảnh bom, ngã xuống ngay trên mâm pháo.

Trong làn khói khét lẹt, tai ù đi không còn nghe rõ tiếng khẩu lệnh, ông Thắng vẫn ghì chặt hai tay vào vô lăng điều khiển hướng, đôi mắt khóa chặt vào bóng ma F-4 đang lao xuống cắt bom. Ông nghiến răng, một mình vừa chỉnh hướng vừa đạp cò quyết tử. Luồng đạn 37mm vút lên, xé toạc màn sương khói, bắn trúng vào sườn chiếc máy bay đi đầu. Chiếc F-4 bốc cháy ngùn ngụt như một bó đuốc, lao thẳng xuống dòng sông Thạch Hãn. Trận đánh ấy, bằng sự kiên cường và mưu trí, phân đội của ông đã bẻ gãy đợt oanh tạc của địch, bảo vệ an toàn cho bến vượt của bộ đội.

81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị kết thúc, xương máu của hàng ngàn chiến sĩ đã hòa vào lòng đất, dòng sông Thạch Hãn linh thiêng. Sự kiên cường của những pháo thủ như ông Lê Văn Thắng đã chứng minh cho thế giới thấy bản lĩnh thép của con người Việt Nam trước mọi sức mạnh bạo lực tối tân nhất.

Trở về đời thường sau chiến tranh, ông Lê Văn Thắng mang trên mình những vết thương và di chứng của trận địa rực lửa năm xưa. Ông sống khiêm nhường tại quê nhà, tham gia các hoạt động nghĩa tình đồng đội, giúp đỡ các gia đình thương binh liệt sĩ. Câu chuyện về những đêm thức trắng trên mâm pháo cao xạ giữa lòng Thành cổ mãi mãi là một thiên anh hùng ca chói lọi, truyền lửa cho thế hệ mai sau về giá trị của độc lập, tự do và lòng quả cảm vô bờ bến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn