Bài viết

Trận Địa Thanh Âm Bên Sông

An Giang03/07/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào năm 1972, vùng giáp ranh sông nước là nơi hoạt động bí mật của nhiều tổ biệt động nội thành. Để thu thập tin tức và chuyển giao mệnh lệnh, các chiến sĩ thường mượn cớ đến nhà những nghệ nhân đờn ca tài tử học hát, giao lưu nhằm che mắt tai mắt của mạng lưới mật vụ chìm. Địch đánh hơi được điều này nên lệnh cho các toán cảnh sát mật, hễ thấy nhà nào tụ tập đờn ca thâu đêm là xập thẳng vào xét hỏi, dùng búa đập vỡ nhạc cụ để tìm tài liệu ẩn giấu.

Lúc bấy giờ, ông Năm Kìm – một thầy đờn tài tử nức tiếng khắp vùng, đồng thời là một cơ sở giao liên mật trung kiên – nhận một nhiệm vụ tối mật: Phải cất giấu và chuyển giao một bản danh sách các cơ sở nội tuyến trong chính quyền địch cho một liên lạc viên vừa từ căn cứ ra.

Ngặt nỗi, khi người liên lạc vừa bước chân vào nhà chưa kịp giao nhận đồ thì bên ngoài, ánh đèn pin của toán cảnh sát mật đã quét loang loáng qua hàng rào dâm bụt. Tiếng xích giày đinh nện gầm rập bao vây tứ phía. Nhìn cây đàn kìm (nguyệt cầm) bằng gỗ mun đen bóng treo trên vách, ông Năm Kìm đã vạch ra một kế hoạch nguy trang dựa trên cấu trúc nhạc cụ và bản lĩnh của người nghệ sĩ.

Cây đàn kìm có cấu tạo gồm cần đàn dài và thùng đàn tròn đại diện cho vầng trăng mặt nguyệt. Thùng đàn gỗ mun cổ rỗng bên trong để tạo độ vang cho tiếng tơ. Ông Năm Kìm đã chuẩn bị vị trí ẩn giấu này vô cùng tinh vi:

Ông bọc kỹ cuộn tài liệu mật bằng vải nhung đen mềm (loại vải không gây ra tiếng sột soạt khi va chạm), sau đó khéo léo luồn qua lỗ thoát âm nhỏ ở vách hông của thùng đàn, dùng một đoạn dây lụa mảnh buộc chặt cuộn tài liệu ép sát vào mặt trong của thành gỗ. Cuộn tài liệu nằm im lìm, không hề làm rung động hay thay đổi tần số âm thanh chuẩn của cây đàn. Ông bảo người liên lạc bình tĩnh ngồi xuống ôm chiếc đàn tranh, còn ông thản nhiên ôm cây đàn kìm lên dây, bắt đầu gảy lên những nốt nhạc của bản Lưu Thủy Hành Vân dưới ánh trăng.

Rầm! Cánh cửa rào bị đạp tung, bốn tên mật vụ áo sọc, tay lăm lăm súng ngắn xộc thẳng vào hàng ba nhà ông Năm. Tên trưởng toán mật vụ mắt cáo già, ngậm điếu thuốc lá, mặt đầy sát khí bước vào chính điện, lấy họng súng gạt phăng mấy tách trà trên bàn, quát lớn: "Năm Kìm! Đêm hôm khuya khoắt không ngủ, tụ tập đờn ca cái gì ở đây? Thằng kia là ai? Đứng im cho tao xét giấy tờ!".

Ông Năm Kìm vẫn bình thản lướt ngón tay trên phím đàn, tiếng đàn kìm buông câu chữ sảng khoái, thanh thoát rồi mới từ từ dừng lại. Ông vuốt chòm râu, cười hào sảng: "Mô Phật, dạ thưa thầy đội mật vụ, đây là thằng cháu ở dưới quê lên nhờ tui tập cho mấy ngón đàn tranh để đi thi vô ban văn nghệ thị xã. Trăng thanh gió mát, hai bác cháu ngẫu hứng hòa tấu vài bản chữ đờn cho đỡ nhớ nghề, có phạm luật gì đâu nà".

Tên mật vụ cáo già không tin. Hắn thọc tay vào túi quần người liên lạc để xét ví, kiểm tra căn cước nhưng không thấy gì khả nghi. Ánh mắt cáo già của hắn quay sang nhìn chằm chằm vào cây đàn kìm đen bóng trong tay ông Năm. Hắn giật lấy cây đàn, lật qua lật lại, rồi dùng ngón tay gõ mạnh vào thùng đàn cộc... cộc.... Tiếng gỗ mun già vang lên boong boong, thanh thoát, hoàn toàn không có âm sắc đục của vật lạ giấu bên trong. Thấy tên mật vụ định ghé mắt nhìn vào lỗ thoát âm để soi mói, ông Năm Kìm thản nhiên giật nhẹ lại cây đàn, giọng đầy tự tôn của một bậc thầy: "Thầy đội cẩn thận giùm, cây đàn này là đồ gia bảo ba đời, gỗ mun nguyên khối, phím âm chuẩn xác lắm. Thầy đội gõ mạnh tay vỡ mặt da là mất đi cái linh hồn của tiếng tơ. Nếu thầy đội không tin bên trong có giấu đồ, để tôi đờn cho thầy nghe một bản Nam Ai dứt câu, nếu tiếng đàn bị nghẹn hay sai nhịp, tôi xin dâng cả cái mạng này!". Nói đoạn, không đợi giặc đồng ý, ông Năm ôm đàn, những ngón tay tài hoa bắt đầu nhấn, nẩy, vê, vỗ trên dây tơ liên tục. Tiếng đàn kìm cất lên lúc trầm lúc bổng, oán than rồi lại hùng tráng, réo rắt khắp gian nhà cổ. Ông Năm đờn điêu luyện đến mức cuộn tài liệu bên trong thùng đàn hoàn toàn bị triệt tiêu lực rung, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Nhìn ngón đờn thần sầu của ông lão nghệ nhân, nghe giai điệu quê hương mượt mà, lại thấy chiếc thùng đàn trống trải, âm thanh vang lộng hoàn hảo không một tỳ vết, tên mật vụ cáo già hoàn toàn bị khuất phục bởi bản lĩnh và tài hoa của ông Năm. Hắn gác súng lại, khói thuốc nhả mịt mù, cười nhạt: "Đờn hay đấy! Thôi, lão già này đúng là con mọt đờn chứ chẳng biết gì. Khám xét kỹ xung quanh coi có gì không tụi bây!". Toán lính sục sạo một hồi quanh đống củi, góc sân rồi chán nản kéo nhau rút đi.

Chờ cho tiếng xe máy của toán mật vụ mất hút nơi đầu lộ cái, ông Năm Kìm mới khẽ thở phào, đặt cây đàn xuống bệ. Ông khéo léo dùng một chiếc móc tre nhỏ, luồn vào lỗ thoát âm và kéo cuộn nhung đen ra.

Bản danh sách các cơ sở nội tuyến hiện ra hoàn toàn vẹn nguyên, khô ráo, không mảy may sứt mẻ. Ngay trong đêm đó, người liên lạc đã ôm bọc tài liệu quý giá này, nương theo bóng tối của rặng dừa nước băng sông an toàn. Chính nhờ bản danh sách này, mạng lưới cơ sở mật của ta trong nội đô đã được bảo vệ vẹn toàn, kịp thời cung cấp những thông tin tình báo chiến lược giúp quân ta chủ động bẻ gãy nhiều âm mưu bắt bớ của địch.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn