Trận Địa Trên Đỉnh Cao Cháy Rực
Thôn Liễu Kinh
Mùa hè năm 1967, chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ tại miền Bắc bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Trên trận địa pháo cao xạ thuộc Trung đoàn 218 nằm ở điểm cao trọng điểm bảo vệ tuyến giao thông huyết mạch, cái nắng oi nồng hòa cùng mùi thuốc súng khét lẹt.
Người con quê biển Lập Lễ, Thủy Nguyên – pháo thủ Nguyễn Văn Lý – đứng vững trên bệ pháo 57mm. Áo trấn thủ mồ hôi ướt đầm, mắt ông căng ra quan sát từng gợn mây trên bầu trời. Là pháo thủ ngắm chắp tương lai cho cả khẩu đội, mỗi cú nhấn cò của ông quyết định sự sống còn của trận địa.
Còi báo động rú lên liên hồi. Một tốp máy bay cường kích F-4 Phantom của Mỹ từ hướng biển lao xuống, bổ nhào cắt bom thẳng vào vị trí mâm pháo. Tiếng bom nổ chát chúa, đất đá dội lên trùm kín mâm pháo. Một mảnh bom văng trúng mạn sườn làm ông Lý choáng váng, máu xối xả đầm đìa vạt áo.
Đồng đội định lao đến cõng ông xuống hầm cấp cứu, nhưng ông Lý quát lớn giữa tiếng gầm rú của động cơ phản lực: "Mục tiêu đang vào tầm, không ai được rời vị trí!". Ông lấy chiếc khăn quàng đùn chặt vào vết thương, gồng mình ghì chặt tay quay ngắm bắn.
Chiếc F-4 dẫn đầu lao xuống cực nhanh, bóng đen của nó phình to trong kính ngắm. Ông Lý nín thở, căn đúng tọa độ đón đầu rồi hô lớn: "Bắn!".
Chùm đạn pháo 57mm đỏ rực xé tan màn khói đạn, găm thẳng vào thân chiếc F-4. Quả cầu lửa khổng lồ bùng lên giữa không trung, chiếc máy bay Mỹ đâm sầm xuống dãy núi phía xa trước khi kịp thả đạn. Trận địa reo hò vang dội.
Trong suốt quãng đời chiến đấu, bằng bản lĩnh kiên cường của người lính đất Cảng và đôi mắt ngắm bắn thiên tài, pháo thủ Nguyễn Văn Lý cùng đồng đội đã bắn hạ tổng cộng 7 máy bay Mỹ, góp phần giữ vững bầu trời quê hương.



