Trận Đồi Khé - năm 1972
TRẬN ĐỒI KHÉ NĂM 1972 – DẤU ẤN KHÔNG THỂ QUÊN
Năm 1972, khi chiến trường miền Trung – Tây Nguyên trở nên vô cùng căng thẳng, đơn vị của đồng chí Hà Sinh Hải, thuộc F344 – Binh đoàn 12, được lệnh hành quân cấp tốc đến khu vực đồi Khé, một điểm cao quan trọng án ngữ đường tiếp vận của ta. Địch cho quân chiếm giữ điểm cao, đặt ổ đại liên và súng cối nhằm chặn mọi mũi tiến công.
Mệnh lệnh thần tốc
Chiều ngày hôm ấy, trong lán chỉ huy tạm bợ dựng bên suối, Trung đội trưởng phổ biến nhiệm vụ:
“Đêm nay, ta phải chiếm bằng được đồi Khé. Địch chỉ huy chặt, hỏa lực mạnh, nhưng càng mạnh, ta càng phải đánh nhanh, đánh gọn.”
Hà Sinh Hải lúc ấy là tiểu đội phó, vừa phụ trách một tổ tân binh mới vào chiến trường. Anh nhìn những gương mặt trẻ bối rối mà thương, nhưng quyết tâm vẫn ánh lên trong mắt họ.
Anh dặn cả tổ:
“Các cậu cứ đi sát tôi. Không bỏ nhau. Không hoảng loạn. Chúng ta đánh để mở đường cho cả đơn vị phía sau.”
Nổ súng lúc nửa đêm. 23 giờ, đơn vị ém quân dưới chân đồi, mưa rừng lất phất, bóng người hòa vào màu đất đỏ. Khi pháo hiệu lóe sáng, tiếng súng đại liên của địch lập tức xé toang màn đêm. Đạn quét từng loạt khiến đất đá bên sườn đồi tung lên.
Anh Hải hô lớn:
“Nằm xuống! Bò thấp! Lách sang hướng 3 giờ!”
Cả tiểu đội bám theo anh, lợi dụng từng mô đất, từng bụi cây để áp sát trận địa địch. Tân binh Hoài – người nhỏ nhất tổ – bị mảnh đạn sượt qua vai, đau nhói nhưng vẫn nghiến răng bám đội hình. Thấy vậy, anh Hải quay lại, dùng băng cá nhân quấn tạm cho Hoài rồi đỡ cậu đứng dậy:
“Cố lên! Sắp đến điểm ném lựu đạn rồi!”
Khoảnh khắc giáp lá cà
Khi còn cách công sự địch chỉ vài mét, tổ của anh Hải chia làm hai mũi. Anh cùng một chiến sĩ khác áp sát từ bên trái, ném hai quả lựu đạn làm câm họng khẩu đại liên đặt trong lô cốt.
Tiếng nổ dữ dội, đất đá tung lên, khói mù đặc quánh. Cả đơn vị đồng loạt xung phong.
Địch chống trả quyết liệt, giao chiến giáp lá cà nổ ra. Hà Sinh Hải vừa đánh vừa hô giữ đội hình:
“Bám sát! Không để chúng lùi xuống hầm!”
Trong lúc áp chế hỏa điểm cuối cùng, anh phát hiện một tân binh đang bị kẹt sau ụ đất, không tiến lên được vì làn đạn bắn thẳng. Không chần chừ, anh lao tới, đẩy đồng đội nằm thấp xuống rồi quạt một loạt AK vào ổ súng địch, giải nguy cho cả tổ.
Chiếm được điểm cao – Lá cờ chiến thắng tung bay
Sau gần hai giờ chiến đấu giằng co, hỏa lực địch yếu dần. Đến gần 2 giờ sáng, đơn vị của anh Hải chính thức làm chủ đồi Khé. Cờ giải phóng được cắm lên điểm cao trong tiếng hô vang đầy cảm xúc.
Những tân binh hôm ấy có người bị thương, có người kiệt sức vì hành quân và chiến đấu liên tục, nhưng ai cũng cảm phục người chỉ huy Hà Sinh Hải:
Bình tĩnh, quyết đoán
Luôn che chắn cho đồng đội
Và không bỏ rơi một chiến sĩ nào phía sau
Trận đánh để đời
Nhiều năm sau, khi nhắc lại trận đồi Khé, đồng chí Hà Sinh Hải vẫn xúc động:
“Hồi đó, súng đạn ác liệt lắm, nhưng tình đồng chí thì ấm lắm. Chính tình đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.”
Trận đánh ấy không chỉ giải phóng một điểm cao, mở đường cho các đơn vị bạn tiến sâu, mà còn khắc sâu vào lòng anh Hải ký ức về lòng quả cảm, về sự hy sinh, và về tình đồng chí keo sơn giữa anh và những tân binh ngày nào.



